Người lái xe phía trước cuối cùng cũng chen vào một câu " Yến Tổng, Yến phu nhân, chúng ta đến rồi."
Vệ sĩ xuống xe trước mở cửa, Yến Triều để đïện thoại di động xuống, lại cầm lấy chiếc cúp.
Hai tay Cố Tuyết Nghi vừa lúc trống rỗng, nhấc làn váy lên, miễn cho tɾong chốc lát lại giẫm phải.
Yến Văn Bách trên lầu mơ hồ nghe được thanh âm, lập tức rời khỏi bàn đi xuống lầụ
Yến văn Xu ở bên đó hét lên “ Có phải chị dâu về rồi?” “A a a,tức quá đi, mấy người đều có thể nhìn thấy chị dâu ”
Vốn dĩ Yến văn Xu ban đầu muốn sử dụng͟͟ tài khoản Instagram của mình để khen ngợi Cố Tuyết Nghi, làm chỗ dựa Cố Tuyết Nghi ở nước ngoài, sau đó huy động dẫn dắt fan của mình đi mắng mỏ những cư dân mạng nước ngoài kia đã bắt nạt Cố Tuyết Nghi…
Kết quả thì sao?
Mọi thứ đã được giải quyết trước khi đợi cô ấy phát huy tác dụng͟͟.
Yến văn Xu ċһán nản thở dài.
Nhưng rấtnhanh, cô đã lấy lại được động lực.
Nếu cô ấy cũng có thể giống như Yến văn Hoành, mà nhận được giải thưởng?
Vậy thì cô ấy không phải là có thể nói ra câu kia một cách quang minh chính đại sao?
Yến văn Xu nghĩ nghĩ, tɾong lòng cảm thấy thoải mái, cho nên cũng không để ý Yến Văn Bách bỏ chạy nữa.
Bên này Yến Văn Bách nhanh chóng đi xuống lầu, nhìn thấy Yến Triều cầm cúp đi vào.
Chiếc cúp rấtchói mắt.
Yến Văn Bách mím môi dưới thật chặt, anh phải làm gì đó... Suy nghĩ của Yến Văn Bách ngay lập tức hướng đến ngôi trường mới.
"Sao còn chưa nghỉ ngơi?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
"Đợi mọi ngươi." Yến Văn Bách thấp giọng nói.
Cố Tuyết Nghi xách làn váy lên lầu "ừm, đã vất vả rồi, uống chút sữa rồi đi ngủ sớm."
Yến Văn Bách gật đầu, mắt thấy Yến Triều đi the0.
Mối quan hệ giữa anh cả và chị dâu dường như đã trở nên... tốt hơn?
Yến Văn Bách sửng sốt.
Vậy...cho nên sẽ không có chuyện ly hôn, phải không?
Trở lại lầu, Cố Tuyết Nghi bấm chuông, bảo người giúp việc mang đồ ăn lên lầụ
Hai người chậm rãi ăn xong trước.
Cố Tuyết Nghi quay người lại thì thấy đã hơn chín giờ tối.
Cô chưa bao giờ ăn tối muộn như vậy.
Cố Tuyết Nghi nhíu mày hỏi Yến Triều " Có muốn vận động một chút không, Yến Tổng?"
"...vận động?" Yến Triều ánh mắt lóe lên, cả người đều dừng lại.
Cố Tuyết Nghi đi đến bên cửa sổ, chỉ vào khu vườn trống phía dưới " Tản bộ?"
Yến Triều "... à."
Hai người thay trang phụcchính, đi xuống lầu đi loanh quanh thêm vài lần nữa rồi mới trở về phòng nghỉ ngơi.
Cố Tuyết Nghi đi vào phòng tắm trước, sau đó quấn áo ch0àng tắm đi ra.
Chờ đến lúc yến Triều lại đi ra, Cố Tuyết Nghi đã túm lấy một góc chăn ngủ say.
Chiếc giường này thực sự đủ lớn.
quá lớn.
Lớn đến mức cho dù Yến Triều có nằm xuống khoảng trống giữa Cố Tuyết Nghi và anh cũng có thể chen vào thêm người nữa.
Yến Triều nhắm mắt lại, nhưng không ngủ.
Anh nghiêng đầu lại nhìn Cố Tuyết Nghi.
Cô ngủ rấtquy củ, như thể thói quen này đã khắc sâu vào xương tủy cô.
Yến Triều vươn tay ra và cố gắng kéo thử chăn.
Lông mi Cố Tuyết Nghị run rẩy, cô rấtnhạy cảm với phản ứng của bên ngoài.
Yến Triều không còn cách nào khác là phải dừng lại.
Đêm nay Yến văn Hoành trải qua cảm giác tư vị Hưng phấn.
Cố Tuyết Nghi ngủ rấtsâụ
Nhưng Yến Triều lại ngủ không ngon.