⬅ Trước Tiếp ➡
Cô quay đầu lại nhìn, thấy vẻ mặt Yến Triều vẫn như thường, liền thu ánh mắt lại, chỉ tập trung vào bữa sáng trước mặt.
Cô cầm lấy nĩa chịn chọn …
không thèm ăn.
Không phải cô ấy kén chọn, chỉ là cô ấy không quen với bữa sáng kiểu phương Tây.
Yến Triều nhìn thoáng qua cảnh tượng này, hỏi "Sao vậy?"
Giám đốc điều hành ở đầu bên kia sửng sốt và lặp lại " Làm sao vậy?"
Tuy nhiên, Yến Triều quay lại nhìn Cố Tuyết Nghi và hỏi " Không ngon sao?"
Cố Tuyết Nghi gật đầu, không giấu chút diếm, nói "Bánh mì này cứng và khô, phô mai này có chút thối, thịt bò không có mùi vị gì, bánh thì ngọt quá..."
Các giám đốc điều hành chỉ dõi the0 và lắng nghe vị Yến phu nhân kia soi mói kén chọn bữa sáng của cônhư thế nào.
thực sự là... khung cảnh sống động mà thậm chí nằm mơ cũng không dám nghĩ tới..
Ai có thể ngờ rằng Yến Tổng lại tiếp xúc với cuộc sống bình dị như vậy? Yến tiên sinh không phải không dính khói lửa phàm tục sao?
Ngay lúc các giám đốc điều hành đang sửng sốt, được nghe thấy Yến Triều hỏi lại " Vậy em muốn ăn gì?"
Giọng điệu của anh ấy không khác gì giọng điệu thường ngày, rấtkhó để biết được anh ấy vui hay không vui.
Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu và chớp chớp mắt với Yến Triềụ
Có thể sao?
Cô nói "...Bánh bao nhỏ?"
Yến Triều "Được rồi, Bánh bao nhỏ, còn gì nữa không?".
Yến Triều hào phóng như vậy, Cố Tuyết Nghi đương nhiên sẽ không cảm thấy xấu hổ.
"Nhất định ℓà không có sữa đậu nành, sủi cảo tôm, nước cam Như vậy có được không?”
Yến Triều đáp "Được."
"Vậy những thứ này..." Cố Tuyết Nghi chỉ chỉ đồ ăn trên bàn, không thể lãng phí.
Yến Triều “Tôi ăn.”
Cố Tuyết Nghi vui vẻ híp mắt lại.
Yến Triều nhìn về phía đầu bên kia của camera "Các người cứ từ từ nói đi, đừng dừng lại, tiếp tục làm phiên bản cuộc họp. Phu nhân sẽ nghe thay tôi, tôi đi nấu đồ ăn."
Tôi đi nấu đồ ăn...
Tôi...đi... nấụ..đồ ăn?
Mấy giám đốc điều hành cảm thấy như thể họ bị sét đánh xuyên qua tai.
Làm sao Yến Tổng có thể nấu ăn? Không, làm sao Yến tổng có thể nấu ăn được?
Yến Tổng không chỉ dính khói lửa phàm tục Anh ấy cũng muốn làm ra khói lửa phàm tục
thời điểm họ phản ứng lại, Yến Triều đã rời đi trước ống kính.
Cố Tuyết Nghi nghi hoặc nhìn bóng lưng Yến Triềụ
“ Phu nhân nghệ thay tôi”?
Được rồi.
Cố Tuyết Nghi hào phóng di chuyển tới chỗ Yến Triều, đồng thời ôm chặt áo khoác hơn.
Các giám đốc điều hành ở đầu bên kia chậm lại.
Họ đang ở Châu u nên tất nhiên họ đã đọc tất cả các tờ báo, tạp chí cùng ánh chụp của cô trên diễn đàn Châu u và các nền tảng xã hội như Instagram.
Nhưng những trên đó đều khác xa và chúng không đẹp như người thật.
Người thật quá xinh đẹp, cô mơ hồ ngước mắt lên, khí chất đè người.
“Nói.” Cô phun ra 1 từ.
Những giám đốc điều hành không dám lơ
là, vội vàng nghiêm túc tiếp tục nói.
Cố Tuyết Nghi đã đem tất cả những gì cô có thể hiểu dược đem nhớ kĩ.
Mà đầu bên kia Yến Triều đi thẳng xuống lầụ
Dưới lầu vốn đã náo nhiệt hơn rấtnhiều, mọi người đều đã đứng dậy thay đồ bơi, có người cầm phao cứu sinh xuống biển bơi mười phút, có người thì chèo thuyền du thuyền quay một vòng...
Long Trân sắc mặt âm trầm nhìn biển, sau đó nghe thấy có người kêu "Yến tiên sinh."

⬅ Trước Tiếp ➡