⬅ Trước Tiếp ➡
"Nghe nói ở nước ngoài có trò chơi như vậy, bỏ bảy viên đạn tɾong súng lục, mỗi người một viên, xem ai bị bắn chết trước..."
Long Trân cũng không lạ gì với loại chiêu trò này.
Tháng trước, khi ra nước ngoài giải quyết công việc làm ăn, cô ta mới chơi như vậy mà đã giết chết một con nghiện phản bội gia tộc Fowler.
Nếu ngay cả bia bắn cũng không thể làm tốt, sao không đánh chết còn phảii giữ lại
Làm gì?
Nhưng khi Cố Tuyết Nghi đột nhiên nhắc tới, Long Trân thất thanh nói "cô không phải là muốn chơi cùng tôi đi?"
Cô ta bị điên sao?
Với địa vị của mình làm sao có thể chơi thứ này.
Long Trân chơi đùa với người khác cô ta chơi thống khoái ,cô ta đương nhiên biết thứ này có bao nhiêu tra tấn người.
Lão Mallory vội vàng nói "Được rồi, không phải chỉ là một con hươu sao? Cứ đưa cho Yến phu nhân. Yến phu nhân là vợ của Yến, có cái gì là không thể đưa đây?"
Long Trân nghiến răng nghiến lợi "Cho cô."
Cố Tuyết Nghi không khách khí, thản nhiên nói "Đã là người của tôi, nhất định phải chiếu cố cho tốt. Nếu nó chết, tôi nhất định sẽ phải tìm một người trút giận."
Lão Mallory gật đầu "Đương nhiên."
Ông ta xua tay “ mang nó đi.”
Cơn giận tɾong lòng Cố Tuyết Nghi lúc này mới dịu đi một chút.
Nhưng khi ngẩng mắt lên lần nữa, ánh mắt vẫn lạnh lùng.
Long Trân lạnh lùng nói "Bây giờ có phải là nên tính toán cái việc cô vừa chĩa súng vào ba tôi đi?"
Cô ta không thể trông cậy vào mũ thuổng .
Cố Tuyết Nghi nhìn lão Fowler "Fowler tiên sinh, cũng muốn bắn tôi một phát sao?"
Lão Fowler bất giác nhìn thấy khuôn mặt của Yến Triều phía sau Cố Tuyết Nghi.
Lão Fowler ...
Kì thật Tài thiện xạ của lão Fowler cũng khá tốt.
Nhưng dù sao ông ta cũng đã g͙ià, kĩ thuật không nhanh nhạy bằng người trẻ. Để ông ta bóp cò chĩa vào Yến Triều? ông ta phải nói là thực sự không dám.
Chỉ cần xem việc hôm nay Yến Triều đi rửa tay nấu ăn cho vợ, lão Fowler đến súng cũng không dám bóp cò.
Chỉ đến lúc đó, lão Fowler mới nhận ra thế nào là nhát gan khi gặp phải kẻ táo bạo.
Long Trân tức giận, chộp lấy súng và nói "Tôi đến."
Yến Triều sau đó bình tĩnh nói " vừa rồiphu nhân chỉ làm mẫu để viên đạn lướt qua. Tiểu thư Fowler phải cẩn thận một chút, nếu không cẩn thận mà làm xước da phu nhân tôi."
Yến Triều cuối cùng xé toạc cái lớp da của quý ông, thản nhiên nói " Tôi sẽ chặt kẻ đã làm tổn thương phu nhân tôi thành bốn ngàn mảnh và ném chúng xuống biển cho cá mập ăn."
Vẻ mặt của lão Fowler tức khắc liền thay đổi.
Người đàn ông thuổng đen mỉm cười nói " Fowler tiên sinh, ông không cần tức giận. Trên thuyền của chúng ta, chúng ta luôn tuân the0 luật rừng, ai ma͙nh hơn người đó có thể khống chế vận mệnh của người khác."
Hàm ý là ai bảo Yến gia là lợi hại chứ?
Mà thanh danh lão Fowler cũng không được vang dội bằng con gái ông ta.
bọn Họ lại chính là những người ủng hộ quy tắci rừng này, vậy làm sao bọn họ có thể phá vỡ đây?
Cố Tuyết Nghi gan lớn, xuống tay nhanh lại còn có Yến Triều chống đỡ sau lưng.
Chưa kể chỉ là một viên đạn sượt qua, cho dù đầu của Lão Fowler có bị nổ tung tại chỗ... Chỉ khi sau này Long Trân ma͙nh hơn yến gia , ông ta mới có có thể để báo thù lại.

⬅ Trước Tiếp ➡