Cố Tuyết Nghi lúc này mới rút suy nghĩ ra khỏi trò chơi, đưa đïện thoại cho Yến Triều, ngẩng đầu nói "Phong tiên sinh đến rồi, ngồi xuống trước đi."
Nếu Phong Du lúc này không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì anh ta chính là một kẻ ngốc.
"Yên phu nhân đưa tôi tới đây, dù sao cũng phải giải thích rõ ràng muốn làm gì." Phong Du nghiến răng nói.
Lúc này Cố Tuyết Nghi mới thay đổi tư thế ngồi "Du thuyền không có chủ nhân, đang chờ Phong tổng đến để làm chủ nhân."
"Yên phu nhân lúc trước vừa mới bảo tôi đừng hợp tác với bọn họ, bây giờ lại là như thế nào...."
Cố Tuyết Nghi gật đầu, ngắt lời anh ta "Đúng vậy. Cho nên bọn họ đều đã chết hết rồi, chuyện hợp tác tự nhiên cũng sẽ không tồn tại. Phong Tổng một mình có thể khống chế bộ bài poker này."
Phong Du nhìn Yến Triềụ
Yến Triều cúi đầu, nghiêm túc giúp Cố Tuyết Nghi chơi game, tựa hồ căn bản không thèm để ý tới cuộc trò chuyện này.
Phong Du dùng sức nhéo ngón tay, anh ta vô cùng tức giận, nhưng nhịn không được mà cảm thấy buồn cười “…Ngàn dặm xa xôi Tôi tới đây làm công cụ của Yến phu nhân? Yến phu nhân muốn đánh chìm chiếc du thuyền này,cần gì phải để tôi làm? Không phải nói với Yến tổng một tiếng là được rồi sao? "
Cố Tuyết Nghi lắc đầu nói "Ai nói muốn đánh chìm nó?"
“Bộ bài này sẽ không bao giờ tan, và du thuyền sẽ luôn tồn tại. chẳng qua người nắm quyền của nó sẽ đổi thành Phong tổng. Phong tổng làm khối vuông cũng được,mà làm mũ đào đen cũng được. Những lá bài khác tiếp the0 đều do chính phong tổng tự mình thực hiện.
"Đánh chìm một cái du thuyền thì ích gì? Sẽ có chiếc thứ hai, thứ ba và vô số chiếc nữa sẽ lại được tạo ra."
"Không có pocker, biết đâu lần sau sẽ biến thành mạt chược?"
“Sự g͙iàu có, địa vị và quyền lực vẫn còn đó và sẽ không bao giờ ít đi. Khi đó số người muốn sở hữu chúng sẽ không bao giờ ít đi. Số người muốn g͙iành miếng bánh từ Hoa Quốc cũng sẽ không bao giờ trở nên ít hơn. Thay vì những quân mạt chược mới xuấthiện tɾong tương lai, tốt hơn hết hãy không bằng nhờ Phong tổng vững vàng nắm giữ nó..."
"Những ham muốn của con người là không thể phá hủy. Nhưng anh có thể đặt ra những quy tắc mới cho bọn họ và để cho bọn họ the0 đuổi những ham muốn du͙c vọng của mình the0 những quy tắc của anh."
"Phong Tổng ngay từ đầu đã là game thủ, không có ứng cử viên nào phù hợp hơn Phong Tổng."
Phong Du im lặng vài giây.
Nhưng anh ta cũng không dễ dàng đáp ứng như vậy.
" Yến phu nhân là đang muốn tôi làm trợ thủ cho cô…"
“Tôi không yêu cầu Phong Tổng làm bất cứ gì cả, chỉ mong Phong Tổng nhớ kỹ anh là người Hoa Quốc. Bằng không, Phong Tổng làm gì, cũng không liên quan đến tôi, tôi cũng không quản được.”
Phong Du liếm nướu răng.
Cố Tuyết Nghi chơi một chiêu bóp cò, rút cúi dưới đáy nồi ,đưa du thuyền tới trước mặt anh ta.
Của cải, lụa là, quyền lực lay động lòng người.
Anh ta cũng vậy.
Chỉ cần nghĩ đến việc đem thứ khổng lồ như vậy, khống chế tɾong tay mình, đùa bỡn tɾong lòng bàn tay của mình, đó chính là một loại hưng phấn cùng khoái hoạt mà cái gì cũng không thay thế được.
"Yến Tổng không có ý kiến gì về chuyện này sao?" Phong Du hỏi.