Người đàn ông trung niên là gương mặt đã xuấthiện trên TV và ông ấy chào hỏi một cách hòa hảo. Người đàn ông trẻ ăn mặc giản dị nhưng lại toát lên vẻ quý khí, đôi mắt đào hoa, có chút kiêu ngạo tùy ý
Anh ta ngước mắt nhìn Yến Triều, không giấu diếm thái độ địch ý của mình "Yến Tổng, tôi là Thịnh Húc."
Ngược lại Yến Triều không quan tâm chút nào.
Thịnh Gia tuy hùng ma͙nh… nhưng anh cũng không hề sợ chút nào
Yến Triều đưa tay nắm chặt tay anh, thái độ lạnh nhạt.
Ánh mắt Thịnh Húc trở nên lạnh lẽo, dùng lực càng chặt hơn mà bóp lấy tay yến triềụ
Vẻ mặt của Yến Triều lúc này vẫn không thay đổi, nhưng anh chỉ hơi cụp mắt xuống.
Lúc này sắc mặt Thịnh Húc đã thay đổi.
"Yến Tổng có chút sức lực." Thịnh Húc cười ha hả.
Giọng nói quát lớn của ông lão từ tɾong phòng truyền ra “Thịnh Húc.”
Sau đó lúc này Thịnh Húc quay lại nháy mắt với Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi lãnh đạm nói "Được rồi"
Thoáng cái Thịnh Húc lập tức dừng lại.
Yến Triều ......
Anh nắm chặt ngón tay, có chút hối hận vì đã không dùng thêm sức ma͙nh để nghiền nát người cái tên Thịnh Húc kia thành xương mềm.
Người đàn ông trung niên xấu hổ cười một tiếng, vội vàng thúc giục " Nào, chúng ta vào tɾong nói chuyện trước."
Đoàn người bước vào cửa.
Giản Xướng Minh đang ngồi ở bênn cạnh một lão nhân, nhìn thấy bọn họ đi vào, anh ta lập tức gật đầu chào hỏi với Yến Triều trước ,sau đó nhìn Cố Tuyết Nghi, khách khí mỉm cười.
Thịnh Húc lập tức đảo mắt liếc qua, liếc nhìn nhìn Giản Xướng Minh một cái.
Giản Xướng Minh sửng sốt ?
Yến Triều thu vào mắt cảnh tượng này, nhíu mày không dấu vết.
Chỉ cần có Giang Nhị và Phong Du là đủ rồi
Thịnh Húc này lại là kẻ lỗ mãng từ đâu nhảy ra?
Ông lão lập tức sắp xếp xuống.
Thịnh Húc cười nói “Hôm nay là Gia Yến, chúng ta ngồi cùng nhau, nói chuyện cũng không cần kiêng kỵ gì.”
Nói xong, anh m tò mò nhìn Cố Tuyết Nghi, hỏi "Có thể nói cho tôi biết trên du thuyền đã xảy ra chuyện gì không?"
Cố Tuyết Nghi không giấu giếm điều gì mà nhàn nhạt kế lại.
Thịnh lão cũng chăm chú lắng nghe.
Mọi người thỉnh thoảng lại động đũa một chút.
Mọi người ở tɾong bữa tiệc tán ngẫu không ít, chỉ chốc lát sau lại có hai vị lão g͙ià tới, một người xưng là "Lăng lãó, một người xưng là "Trình lão."
Lời nói của hai người này cũng lộ ra một chút ý tứ thân thiết với Yến Thị.
Phải mất hơn bốn tiếng đồng hồ mới vừa ăn xong vừa trò chuyện.
" Kiến vân, tiễn Yến tiên sinh và Cố nữ sĩ." Thịnh lão nói.
Người đàn ông trung niên đứng dậy và tiễn họ ra ngoài.
Thịnh Húc cũng the0 saụ
Thịnh lão không nhịn được cười “ mày đi góp vui cái gì?”
Sau khi lên xe, người đàn ông trung niên còn chưa kịp nói lời tạm biệt, Thịnh Húc đã lên tiếng trước “Chúng ta sẽ liên lạc với nhau saụ”
Lại liên lạc?
Liên lạc với ai?
Ánh mắt Yến Triều trở nên lạnh lùng.
Cố Tuyết Nghi cùng đám người Giang Nhị, Phong Du quen biết, quan hệ quen thuộc, thật ra đều có lý do.
Nhưng Thịnh Gia này không hề có dấu vết gì cả.
Giống như lặng lẽ ở một nơi mà tất cả mọi người không chú ý tới, Cố Tuyết Nghi xây dựng liên lạc cùng với anh ta.