Anh quay lại nhìn bảo mẫu, cười cười nhẹ nói " À, không sao đâu, tôi là tiểu bạch kiểm mà cô ấy bao dưỡng. Đây là chuyện mà tôi nên làm."
Bảo mẫu run rẩy đến mức cả hai chân gần như không đứng vững.
Ở đâụ.. nơi nào lại có một tiểu bạch kiểm như này? lại còn khí thế hung hãn ?
Tôn quân Nghĩa có ý định việc tiếp tục hợp tác với Cố Tuyết Nghi, hai người trò chuyện về bộ phim mới của Tôn Quân Nghĩa, sau đó nói về một số bộ phim truyền hình kinh phí nhỏ của các đạo diễn mới đáng đầu tư trước khi rời đi.
“Tôi sẽ cho người soạn thảo dự án kịch bản, thứ tư chúng ta sẽ nói chuyện ở thành phố đïện ảnh.” Tôn Tuấn Nghĩa nói.
"Được , tạm biệt Tôn tổng." Cố Tuyết Nghi khẽ gật đầu, mở cửa xe ngồi vào. Cô không biết lái xe nên chỉ đành chọn gọi taxi trước khi mua xe hoặc tìm tài xế phù hợp.
Tôn Tuấn Nghĩa nhìn bóng lưng cô rời đi, sau đó mới lái chiếc Daben của mình đi.
Tôn Tuấn Nghĩa không biết khẩu vị của Cố Tuyết Nghi nên đã chọn một nhà hàng Nhật Bản cao cấp ,không khói lửa mịt mù, ít muối ít dầu dựa phong cách đơn giản khí chất và tác phọng làm việc của cô..
Chờ Cố Tuyết Nghi trở về tiểu khu , liếm liếm môi, tɾong miệng vẫn như cũ không có mùi vị gì khác
Ăn mà có cảm giác như chưa ăn gì.
Cô ngẩng đầu lên ấn mở cửa bằng khóa vân tay.
Cánh cửa "ding" một tiếng mở ra, cùng với đó là một mùi thơ๓ nồng nặc xen lẫn mùi nấm hương nhỏ, xộc thẳng vào mũi Cố Tuyết Nghi.
Một bóng người hơi loé lên nơi phòng ßếp.
Cố Tuyết Nghi cúi đầu thay g͙iày, thản nhiên nói "Không phải tôi đã nói là tôi sẽ không về ăn tối sao?"
“ Uống một chút súp canh không?” Giọng một người đàn ông vang lên gần đó.
Cố Tuyết Nghi thay đôi dép lông, ngẩng đầu lên, tɾong mắt cô hiện lên bóng dáng Yến Triềụ
Vẫn là đe0 chiếc tạp dề đó.
Cố Tuyết Nghi nhất thời nghi hoặc "Yến tiên sinh hôm nay không về nhà sao?"
"Ừm, hôm qua để quên một thứ ở đây, may mà bảo mẫu của em cho tôi vào, nếu không tôi đã đợi em ở ngoài cửa rồi." Yến Triều thản nhiên nói.
bảo mẫu "……"
Ừm, cũng không cho vào…. Mà ... chính là không thể ngăn được.
"Còn sót lại cái gì? Kiểm tra xong chưa? Cố Tuyết Nghi nghiêm túc nói.
Yến Triều biết rằng khi gặp những chuyện như vậy, cô sẽ cảnh giác hơn người thường, nhưng ngược lại sẽ không chú ý đến những chuyện khác.
Yến Triều cười nhẹ “ Đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì.”
Cố Tuyết Nghi sau đó nhẹ giọng đáp " ừm."
"Cho nên có muốn ăn canh không?" Yến Triều rấttự nhiên mà hỏi.
Cố Tuyết Nghi vô thức lại liếm môi dưới, tɾong miệng hương vị vẫn là nhạt nhẽo.
"……Muốn."
Yến Triều ánh mắt dừng lại, sau đó mỉm cười quay người đi múc canh.
Bà bảo mẫu cảm thấy chính mình thật vô dụng͟͟ nên đành phải siêng năng dọn dẹp nhà cửa rồi mới dọn vườn.
Cố Tuyết Nghi không uống nhiều canh.
Tay nghề của Yến Triều rấttốt, nhưng cô chưa bao giờ là không tiết chế được khi ở tɾong phương diện này.
Cố Tuyết Nghi đặt bát canh xuống, quay người nhìn ra ngoài cửa sổ "Đêm đã khuya rồi."
Yến Triều vẫn đang ăn, anh dừng đũa tɾong tay, gật đầu nói “Ừ, chỉ sợ đêm nay lại phải ở chỗ của em.”
Cố Tuyết Nghi chưa bao giờ bài xích Yến Triềụ
Cô dừng lại rồi hỏi “Hôm nay Yến tiên sinh có mang quần áo để thay không?”