⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Triều mím môi dưới, đè xuống cơn giận tɾong lòng, lúc này mới khôi phụcvẻ mặt thường ngày, cười hỏi "Hôm nay có hẹn với ai? Giang Nhị?"
"không phải anh ta."
Phong Du còn ở nước ngoài, không có gì đáng sợ.
“ là Giang xướng Minh phải không?”
" Cũng không phải."
“ Tôn đạo?”
Cố Tuyết Nghi nhìn anh chăm chú, lắc đầu nói " Đều là không phải. ... Yến tổng hình như rấttò mò?"
Yến Triều không hề sợ bị lộ ghen tuông, cười nhạt nói “Dù sao ở nước ngoài chúng ta đã làm ầm ĩ như vậy, không có gì đảm bảo sẽ không có ai để mắt tới tôi và em. Cho nên tôi mới quan tâm em đi đâu ."
Cố Tuyết Nghị cười nhẹ "Vậy anh cứ yên tâm đi, tôi hiện tại đi dự Yến tiệc Thịnh gia."
“Thịnh gia?” Yến Triều đột nhiên dừng lại.
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Ừm, hôm nay là sinh nhật Thịnh Húc."
"..."
Trái tim Yến Triều vừa buông xuống tɾong phút chốc lại tre0 lơ lửng trên vách đá.
Thịnh Húc...?
Đó chính là người đàn ông trẻ tuổi Thịnh Gia ngày hôm đó.
"Thịnh gia vẫn là rấtan toàn." Cố Tuyết Nghi nói xong đóng cửa lại.
Yến Triều ......
Sau khi bảo mẫu dọn dẹp xong, quay lại và nhìn thoáng qua khuôn mặt của "tiểu bạch kiểm" kia đang có lộ ra một điều gì đó rấtquái dị, thậm chí còn khiến cho bà ấy được vẻ mặt u ám và nguy hiểm tɾong giây lát của đối phương.
Nhưng khi “ tiểu bạch kiểm” quay người lại, bộ dáng rấtchỉnh tề, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo ảnh của bà ấy.
"Tôi cũng đi làm trước." Yến Triều lễ phép nói, mở cửa đi ra ngoài.
Bảo mẫu có chút kinh ngạc.
Hóa ra tiểu bạch kiểm cũng còn phải đi làm sao?
Thiệp mời Cố Tuyết Nghi nhận được là do Thịnh Húc trực tiếp gửi tới.
Thời điểm cô đến Thịnh gia, người gác cửa của nhà Thịnh nhìn cô với ánh mắt có phần kinh ngạc, xưng hô trên môi xoay tới xoay lui cuối cùng thành thốt lên được tiếng " Cố nữ sĩ, sao ngài lại đến đây?"
" Đến dự tiệc sinh nhật."
Người bảo vệ gác cửa nghi hoặc mà cho cô vào.
Dĩ nhiên tɾong và ngoài cửa đã là hai thế giới khác nhaụ
Trong cửa nhộn nhịp hoạt động, nam nữ thanh niên trẻ tuổimặc quần áo thời trang, có người nhìn quý phái, có người lại có vẻ kiêu ngạo đuôi gần như sắp vảnh lên
trời.
Sau khi Cố Tuyết Nghi bước vào cửa, bọn họ gần như đều nhìn về phía cô.
"Đó là ai?"
"Anh thậm chí còn không biết sao? Cố Tuyết Nghi. Cách đây không lâu, cô ấy đang là xu hướng lên hotsearch mỗi ngày, à, hình như ngày hôm qua cũng lên."
"Ồ ồ ồ, tôi nhớ ra rồi, là người đã đầu tư vào bộ phim đïện ảnh kia..."
"Tôi đã xem đi xem lại bộ phim đó ba lần rồi, chậc "
Bọn Họ đang băn tán nói chuyện với nhau về cô, nhưng không có ý xấu gì cả.
Cho đến một nhóm người khác, trông về mặt bọn họ có vẻ kiêu ngạo mạn hơn.
Tóc của người cầm đầu được chải ngược ra sau, và đôi lông mày của anh ta có phần giống với một khuôn mặt nào đó thường xuấthiện trên TV.
Anh ta liếc nhìn Cố Tuyết Nghi, có vẻ tò mò, hỏi những người xung quanh " sao cô ta lại ở đây?Nơi này của chúng ta, đám thương nhân tràn ngập mùi tiền hôi thối như bọn họ mà cũng xứng tới sao?" "Đoạn thời gian trước, ông ngoại cậu còn ăn cơm cùng cô ấy "
"Đó là vợ Yến Triều, cô ta không phải đã ly hôn sao?" Thanh Niên cười lạnh, toàn thân mang the0 khí tức trịch thượng ngu xuẩn .

⬅ Trước Tiếp ➡