"Đây không phải là Yến tổng sao?"
Sau những nụ cười giả tạo của tứ phía đối nghịch nhaụ
Tất cả bọn họ đều tập trung sự chú ý vào Thịnh Húc…
Người này dựa vào cái gì mà đi cùng Cố Tuyết Ngghi i
Thịnh Húc h0àn toàn không để ý tới, nói "Không biết ghế này đã có bao nhiêu người ngồi rồi, tôi cởi áo khoác làm lót xuống cho chị ngồi..."
Nhóm nhân viên công tác mở miệng muốn nói chúng tôi đã dọn dẹp nhưng lại không dám nói.
Một ý tưởng lóe lên tɾong đầu Giang Việt.
chi tiết
Đây chẳng phải là chi tiết sao?
Giang Việt vội vàng giơ tay cởi nút áo vest.
Yến Triều đã cởi áo khoác trước một bước.
Phong Du mặc dù không biết mẹ nó đây là cái loại hoạt động tập thể điên rồ gì, nhưng bệnh thân kinh tɾong người không cho phép anh tụt hậu lại phía sau những người khác, vì vậy anh cũng lập tức cởi áo khoác.
Mấy minh tinh ở hàng sau mở to mắt không hiểu gì đang xảy ra.
" phía trước đang làm cái gì vậy?"
" không biết."
"Có lẽ là quá nóng?"
Bọn họ vừa dứt lời, sau đó mắt thấy mấy đại lão đồng loạt đem áo khoác tây trang đặt lên chỗ ngồi của Cố Tuyết Nghi.
Mọi người ?
Phương tiện truyền thông ?
Phản ứng của giới truyền thông càng nhanh hơn, dừng cũng không dám dừng lấy một khắc nào vội vàng chụp liên tục cảnh tượng này.
Giang Việt nói “Dùng của tôi đi.”
Phong Du không nói gì.
Yến Triều lại dùng cách khác, thản nhiên nói "Chiếc váy hôm nay em mặc có thể khiến chân em lạnh. Che chân."
Cố Tuyết Nghi nhíu mày vừa nghi hoặc nhìn thoáng qua mấy người này một cái .
Mà lúc này Thịnh Húc ở bên cũng gần tức đến phát điên.
Đừng cho là anh ta không nhìn ra.
Đám cẩu nam nhân này mẹ nó đây là gì muốn cướp chị dâu của anh ta
Buổi lễ sắp bắt đầu, tất nhiên mọi người không thể cứ đứng như vậy được.
Cố Tuyết Nghi đưa tay cầm lấy áo khoác của Giang Việt và Phong Du đưa lại cho bọn họ "Không cần."
Sau đó cô lại cầm áo khoác của Yến Triều lên.
Đám người Giang Việt và Phong Du đều phát ra tiếng cười lạnh từ tận đáy lòng.
Khẳng định là cũng sẽ trả lại cho Yến Triều đi
Nhưng sau đó cảnh tượng mà bọn họ nhìn thấy trái ngược với cái tɾong đầu họ nghĩ là Cố Tuyết Nghi lại không do dự cầm áo khoác ngồi xuống, sau đó đắp lên đùi.
Yến Triều cười khẽ một tiếng, rồi ngồi xuống.
Nhưng cũng không quá cao hứng.
Cố Tuyết Nghi lót áo khoác của Thịnh Húc... Cô và thịnh Húc thân thiết đến vậy sao?
Giang Việt lông mày giật giật, dứt khoát đi the0 con đường khác.
"Cố tổng à, tôi thấy tấm thảm này có chút bẩn, Cố tổng vẫn nên lót g͙iày đi." Giang Việt nói xong, không tiếc nuối ném áo khoác đến bên chân Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi ?
đội ngũ nhân viên công tác ?
Các nhân viên công tác vừa bối rối mờ mịt.
Không phải là Thảm của bọn họ là để giẫm lên sao?
Thảm của bọn họ ….bẩn?
May mắn thay, buổi lễ bắt đầu sớm và MC cầm micro bước ra, khiến cuộc thi đâύ đá của mấy học sinh tiểu học của bọn họ được kịp thời dừng lại.
Cố Tuyết Nghi dựa vào ghế ngồi, nhìn chằm chằm vào màn ảnh rộng.
Đầu tiên,là phần trao các giải thưởng cho hạng mục phim,, sau đó mới là cá nhân diễn viên.