⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng lời nói vừa đến miệng, lại xoay vòng vài vòng, cuối cùng lại bị Yến văn Hoành nuốt ngược trở lại.
Quyên đi……
Yến văn Hoành ngoan ngoãn gật đầu “ được.”
Lúc này Yến Văn Gia mới cảm thấy mình như một người anh trai, lập tức chỉ đạo hai đứa nhóc này làm việc.
Yến văn Hoành muốn nói nhưng lại thôi.
……quyên đi . Vì nể mặt Yến Văn Gia đem tin tình báo về.
Bênn này Yến gia vô cùng hài hòa.
Ngày hôm sau rất nhanh đã đến.
Cố Tuyết Nghi quay lại Cố gia trước một chuyến.
Đây là lần đầu tiên cô trở về Cố gua sau khi h0àn thành công việc kinh doanh sau khi ly hôn.
Người giúp việc nhìn thấy cô xuống xe liền quay người lại, hướng cửa hô “Tiểu thư về rồi ”
Có vẻ như là đang truyền một tín hiệu nào đó.
Khi Cố Tuyết Nghi bước vào cửa, cô nhìn thấy cha mẹ cô đang ngồi thẳng, nghiêm chỉnh,vẻ mặt rấtnghiêm túc.
Hóa ra chính là tín hiệu này.
Cố Tuyết Nghi tɾong lòng buồn cười, nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên mà bày ra vẻ mặt lạnh lùng nói "Thì ra cha mẹ là đang đợi con..."
Cố Tuyết Nghi cùng Trương Hân bỗng nhiên run rẩy, sống lưng có chút lạnh lẽo.
Tất cả bọn họ đều đồng loạt ngước nhìn cô con gái trước mặt.
Thân hình cao và thẳng, khuôn mặt lạnh đạm trên cao nhìn xuống, có một luồng khí vô hình đè xuống đầu bọn họ.
"Tại sao lại không có trà?" Cố Tuyết Nghi lạnh lùng hỏi.
Cố học dân tɾong nháy mắt đột phá lực lượng, nhanh chóng đứng dậy rót một chén trà đưa cho cô "Cầm đi."
Cố Tuyết Nghi lại lạnh giọng hỏi " Con ngồi ở đâu?"
Trương Hân lúng túng đành phải đứng dậy, kéo ghế về phía sau Cố Tuyết Nghi " Con ngồi đây trước đi."
“ Mọi người cũng đã biết biết chuyện ly hôn của con.”
"Ah ah..."
" Hai người thấy thế nào?"
Đây là một câu hỏi khó dành cho Cố Học Dân và Trương Hân.
Bọn Họ nhìn nhau, muốn muốn cậy mình cha mẹ, nhưng nếu bảo bọn họ làm trò này ở trước mặt Cố Tuyết Nghi khẳng định bọn họ không dám.
quả thự Cố Tuyết nghi đã mang lại nhiều chỗ tốt cho bọn trước đây, nhưng chỉ những gì xảy ra với chuyện Hồng Hưng lần đó đã thỏa mãn bao nhiêu hư vinh của Trương Hân. "Cái này... Cái này…"
Cố học Dân đã quen với việc ích kỷ.
Trương Hân lại là một người không có chủ kiến còn ham hư vinh.
Hai người bọn họ nhìn nhau nhưng không tìm được mẫu câu trả lời của một cha mẹ tốt nên đành phải cúi đầu lặng lẽ lên đïện thoại di động tìm kiếm, sau khi tìm kiếm một hồi, bọn nhọ mới trúc trắc mà nói " Aii nha.. .. ly hôn cũng được cũng không sao.... con có thể... ở..."
Quên đi, tɾong nhà không nuôi nổi.
Cốố học Dân kịp thời sửa miệng nói "Dù sao hiện tại con vẫn là rấtlợi hại nha."
Trương Hân hỏi " Hai người các con chia tay tɾong hòa bình đúng không? Nếu Yến Tổng đến gây phiền toái cho con ..."tɾong nhà có chỗ để… Nghĩ lại thì dù cho có trốn tɾong nhà cũng không được Yến Tổng chỉ cần vung tay một cái là san bằng chỗ này luôn đi.
Trương Hân thầm nói tɾong lòng, lời này thật sự rấtkhông dễ mà nói ra.
Cố Tuyết Nghi phải khâm phụccái bộ dáng kìm lời tốt của bọn họ, lòng nghẹn nhưng vẫn phải cố nói ra lời tốt, lúc này mới buông lỏng nói "Được rồi, chỉ cần hai người tiếp tục nghe lời tôi, đừng tùy tiện quyết định, về sau vẫn sẽ có được chỗ tốt... ."

⬅ Trước Tiếp ➡