Nữ cảnh sát đè nén hoang mang trong lòng, dừng bước, đẩy cửa kính trước mặt ra "Ở bên trong đó, hiện tại Yến tứ thiếu ... Nhìn qua không tốt lắm."
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Cám ơn."
Nữ cảnh sát có chút thụ sủng nhược kinh.
Yến phu nhân thật đúng là đã thay đổi thành một người khác...
Trong đầu Cố Tuyết Nghi đã nhớ được dáng vẻ của Yến Tứ thiếụ
Trong căn phòng không lớn, chỉ có một thiếu niên ngồi dựa vào. Vóc người cậu ta thon dài, mặc trang phục quái dị thuộc về thế giới này, hình như gọi là "áo sơ mi." Cổ áo sơ mi bị xé rách, lộ ra một mảng lớn lồng ngực gầy gò hữu lực của thiếu niên.
Lúc này thiếu niên nghe thấy tiếng bước chân, vì thế quay đầu lại. "Cố … Cố Tuyết Nghi?" Thiếu niên nheo mắt lại, có chút không thể tin được.
"Yến Văn Bách?" Cố Tuyết Nghi cẩn thận đánh giá cậu ta.
Tuổi của thiếu niên hẳn là khoảng hai mươi tuổi, trên trán quấn một dải băng màu trắng, trên dải băng mơ hồ lộ ra một chút vết máụ
Phía dưới dải băng trắng kia là mày kiếm mắt sáng, sống mũi thẳng tắp, bộ dáng tương đối nổi bật, ngược lại có vài phần phong thái của con em đại gia. Chỉ là thiếu niên nhíu chặt mày, ánh mắt nhìn về phía cô tràn ngập không kiên nhẫn, nóng nảy. Nếu cậu ta để tóc dài, mặc trường sam, có lẽ sẽ giống như thiếu niên đao khách trong thế giới của cô.
"Cô tới đây làm gì?" Yến Văn Bách không vui nói.
"Nhận được tin tức của cục cảnh sát."
Khóe miệng Yến Văn Bách giật giật, lộ ra một biểu tình vừa lạnh lùng vừa khinh thường "Vậy cũng nên là do thư ký của anh trai tôi xử lý... Liên quan gì đến cô?"
"Tôi là chị dâu của cậụ" Giọng điệu của Cố Tuyết Nghi bình tĩnh, giống như chỉ là đang trình bày một sự thật, không pha trộn bất kỳ cảm xúc nào.
Yến Văn Bách đã nghe thấy những lời này không ít lần, đang muốn lên tiếng châm chọc, nhưng vừa ngước mắt lên đã đối diện với ánh mắt lãnh đạm của Cố Tuyết Nghi.
Cô dỡ bỏ lớp trang điểm đậm luôn muốn đè lên đầu người khác, nhưng không tẩy sạch, khóe mắt còn lưu lại một chút mascara màu đen, bóng mắt màu đỏ ... Có lẽ không phải là bóng mắt, có thể là màu đỏ. Còn có khóe môi, khóe môi cũng lưu lại một chút dấu ấn của son môi...
Nhưng như vậy cũng không lộn xộn, ngược lại còn có vẻ có chút sạch sẽ, còn có chút xinh đẹp. Phảng phất như lộ ra vẻ xinh đẹp sau cơn mưa.
Trên mặt cô không còn điêu ngoa hung ác, cô cũng không còn dùng ánh mắt chán ghét nhìn chằm chằm cậu ta, tức muốn hộc máu mà lớn tiếng cường điệu "Tôi là vợ của anh trai cậu Cậu phải nghe lời tôi "
Cô lạnh lùng nhìn cậu ta như thể nhìn một người lạ. Yến Văn Bách bất giác nắm chặt đầu ngón tay, ngược lại đáy lòng có loại cảm giác quái dị nói không nên lời.
Cố Tuyết Nghi tiện tay cầm lấy một cái ghế, ngồi xuống "Nói đi, mọi chuyện là như thế nào."
Yến Văn Bách thu lại cảm giác quái dị trong lòng. Khóe miệng cậu ta nhếch lên, cười lạnh nói "Cô cho rằng tôi sẽ nói cho cô biết sao?"
Cố Tuyết Nghi lắc lắc cổ tay.
"Bùm" một tiếng giòn vang, thắt lưng quất xuống đất.
Cố Tuyết Nghi "Tôi cho rằng cậu sẽ."
Yến Văn Bách theo bản năng run lên "..."
Ngay cả ngực cũng lành lạnh.
Cố Tuyết Nghi điên rồi sao?
Cô ... Chẳng lẽ cô còn muốn đánh cậu ta?