⬅ Trước Tiếp ➡
Trần vu Cẩn không khỏi nhìn Yến Triều lần nữa, nhưng nhìn thấy lông mày của người đàn ông cụp xuống và đôi mắt lạnh lùng đầy vẻ u ám trầm lạnh như băng Nhưng chỉ tɾong nháy mắt, Yến Triều lại khôi phụcvẻ mặt như bình thường. Phảng phất như một màn vừa rồi chỉ là ảo giác của người khác.
"Tạm biệt Yến Tổng." Trần vu Cẩn thấp giọng nói.
Yến Triều sải bước vào thang máy.
Vì cái chết đột ngột của Tống Thừa Đức, mà giá cổ phiếu của Tống Thị biến động, Tống tĩnh bận rộn đến sứt đầu mẻ trán.
Thịnh Húc bên này ngồi xuống, vội chưa kịp ăn hai miếng cơm, đã bị vội vàng gọi đi.
Yến văn Xu cũng nhận một cuộc đïện thoại, liên tục trấn an đầu dây bên kia “ Cậu đừng khóc, ai nha, đừng khóc nữa…” “Chị dâu, em, em phải đi trước.” Yến văn Xu lúng túng nói.
Cố Tuyết Nghi ngược lại cũng không sao cả, dù sao cô cũng không cần phải nấu cơm ngày hôm nay.
Cô nhẹ gật đầu “Đi đi.”
Yến văn Xu vội vã chạy tới Phòng trưng bày Khanh Khanh.
Một số bạn bè của cô cũng đang ở tɾong nước, cũng như chủ phòng trưng bày Khanh Khanh, đang vây quanh mà thấp giọng mà an ủi Tống viên.
Sau đó Yến văn Xu mới nhớ ra rằng Tống viênn với Tông gia có chút quan hệ nào, nhưng mối quan hệ này tương đối xa cách mà thôi.
Yến văn Xu đi tới ngồi xuống, sau đó cô nhìn thấy Tống viên viên khóc mắt sưng vù mặt đầm đìa nước mắt, trông rấtđáng thương. Cô nhanh chóng đưa qua một tờ giấy. Nhưng cô không có kinh nghiệm khuyên người khác nên chỉ có thể nói " Cậu đừng khóc nữa. Thực ra thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến cậu nha."
"Tại sao lại không?" Chủ phòng trưng bày cau mày nói "Nếu nhà họ Tống sụp đổ, làm sao cô ấy có thể tiếp tục ở nước ngoài? Tiền bạc cũng không có Cô ấy không thể đủ khả năng chi tra số tiền đó.
Yến văn Xu nói “Tôi có thể tài trợ một chút.”
" Có thể tài trợ cả đời được không?" Chủ phòng trưng bày lắc đầu thở dài "Không được, Yến Văn xu sao em lại ngây thơ như vậy?"
“ phải, ít nhất cũng phải bỏ ra 3 triệu đi” Một cô gái bên cạnh nói.
Ba triệu, Yến văn Xu có nó.
Nếu Cố Tuyết Nghi cần, nhất định cô sẽ đưa cho mà không cần suy nghĩ, cô có thể bỏ thêm hai triệu nữa. Nhưng Tống viên... Mặc dù cô và Tống viên có quan hệ tốt, nhưng bọn họ lại không thân thiết đến như vậy.
Yến văn Xu hỏi “Vậy cậu định làm gì?”
" Vốn dĩTống gia vẫn rấttốt..." Tống viên lẩm bẩm.
Ông chủ phòng trưng bày sau đó lên tiếng “Nếu lúc đó em tiếp quản chi nhánh tɾong nước thì bây giờ em đã có thể giúp đỡ Tống viên rồi.”
Yến văn Xu có chút tức giận "Tôi vốn dĩ ngay từ đầu đã không thích hợp với công việc như vậy, tôi còn phải đọc sách, tôi muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học Kinh đại..."
Khóe miệng ông chủ phòng trưng bày co giật ...
Những người khác cũng không hiểu "Cậụ.. Còn muốn thi sao?"
"Ừm."
Giọng nói yếu ớt, khóc lóc của Tống viên lúc này lại vang lên "Bây giờ nói chuyện này có ích gì? Tống gia đã sụp đổ, tất cả mọi người đều lộ thân không xong... Mình phải làm sao đây?"
Yến văn Xu thở dài " Cầu cần gì? Mình sẽ giúp cậu nếu có thể."
Tống viên đột nhiên nhìn chằm chằm vào cô “ mình cần cậụ”

⬅ Trước Tiếp ➡