Thời tiết ở các thành phố đang dần ấm lên nhưng nhiệt độ ở những ngôi làng xa xôi lại vô cùng lạnh giá.
Lúc này, Cố Tuyết Nghị cảm thấy có chút không thích ứng được.
Yến Triều cẩn thận nhìn chằm chằm vào mặt cô một lúc, cuối cùng cởi áo khoác ra và khoác lên người Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi sửng sốt một chút, sau đó quay đầu nhìn lại Yến Triềụ
Vẻ dịu dàng cùng ôn nhu trên mặt Yến Triều đã h0àn toàn biến mất, trên mặt không còn chút tươi cười nào nữa, ngay cả ánh mắt cũng âm trầm.
Đây là Yến Triều mà Cố Tuyết Nghị chưa từng thấy trước đây.
Không, cũng không phải là chưa từng thấy qua.
Thời điểm Yến Triều cắt Long Trân,anh nhất thời lộ ra vẻ mặt như vậy, nhưng cũng chỉ tɾong chốc lát. trên mặt lại xuấthiện một nụ cười nhàn nhạt, giống như vị Yến tiên sinh thân sĩ kia.
Cố Tuyết Nghi không sợ bộ giáng này của Yến Triềụ
Cô kéo áo khoác xuống và bọc chặt hơn một chút.
Cơ thể cô quả thật ấm hơn rấtnhiều, Cố Tuyết Nghi cũng không đề cập đến việc trả lại lần nữa.
Bên kia Thịnh Húc đã nôn xong.
Anh ta chậm chạp đứng thẳng lên và nói “ Chúng ta đi thôi.”
" gấp cái gì?" Cố Tuyết Nghi bình tĩnh nói.
Thịnh Húc "Hả? Chị không vôi sao?"
“ Ngay cả nguyên nhân vì sao bọn họ vào thôn cũng không biết mà đã xông vào tɾong, binh pháp đọc được đều nằm tɾong bụng chó?”
Thịnh Húc liếm môi dưới “ không phải là vì ẩn nắp sẽ tốt hơn sao?”
Yến Triều thản nhiên nói “Vậy cậu có biết cả cái thôn này có là dống bọn của chúng hay không?”
Thịnh Húc ......
Thịnh Húc "Không thể nào."
Thịnh Húc “Quả thật là có khả năng này sao?"?”
Cố Tuyết Nghi bình tĩnh nói "Trước đây cha tôi dẫn quân đi qua một thôn, tɾong thôn kia người đều là quân lính... Nếu không cẩn thận, có lẽ đã gặp nguy hiểm."
Yến Triều cũng cho biết "Ở một số ngôi làng xa xôi tɾong nước, lấy cớ giả giạng thôn làng làm việc sản xuấtvà buôn bán ma túy cũng như buôn bán người được thực hiện the0 từng làng..."
Thịnh Húc "... Mẹ kiếp."
Là do anh ta vẫn còn quá trẻ.
“Việc này ở nước ngoài không phải là hiếm. Thậm chí có một số nước mà hầu hết các làng đều được trang bị đầy đủ vũ khí.… Trong nước cấm súng nên sẽ không được trang bị vũ khí. Nhưng nếu không cẩn thận cảnh giác, cũng có thể bị chế trụ, từ chủ động biến thành thụ động.
Thịnh Húc có chút bậc bội.
Chị dâu hiểu, Yến Triều cũng hiểụ
Chỉ có anh ta là không hiểu thôi.
" Vậy tiếp the0 chúng ta phải làm gì?"
"Đợi trời tối." Cố Tuyết Nghi và Yến Triều gần như đồng thời nói.
Sau đó hai người liếc nhìn nhau một cái.
Yến Triều lại giời ánh mắt đi chỗ khác.
Cố Tuyết Nghi giật mình.
Yến Triều bỗng trở nên kỳ lạ.
Thịnh Húc nhìn một màn này, không khỏi trợn tròn mắt.
Tức giận.
Anh ta hận hiện tại không thể gọi đïện thoại đi thuê một anh cả đến giả mạo Thịnh lão đại, đem Yến Triều tức chết.
"Trở lại xe, lái xe xa một chút." Cố Tuyết Nghi nói.
Thịnh Húc vội nói “Lần này tôi lái, lần này tôi sẽ lai ”
Nếu không, nếu Yến Triều lái xe, anh ta có thể giết chết mình mất. Nhanh quá mà bị nôn
Yến Triều lúc này không nói gì nữa.
Sau khi lên xe, Cố Tuyết Nghi do dự một chút, hỏi " Anh lo lắng Yến văn Xu sao?"
Yến Triều sửng sốt một chút.
Đương nhiên, anh cũng không phải lo lắng cho Yến văn Xụ