Sắc mặt ông chủ phòng trưng bày lúc xanh lúc trắng. Quan hệ của bọn họ với Yến Văn Xu đã duy trì mấy năm, nếu muốn bắt cóc Yến Văn Xu, đương nhiên là không khó. Nếu như không phải vì phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngay cả hai vệ sĩ này bọn họ cũng không muốn mang the0. Dù sao càng dẫn the0 nhiều người, càng dễ dàng bị bại lộ..
Ai có thể nghĩ rằng chân sau Yến Triều đã lập tức đuổi tới?
Tam tử sợ đến mức run run rẩy rẩy, nói lắp bắp " mấy người... mấy ngươi là ai?"
Yến Triều chậm rãi đứng thẳng lên, lau tay, thản nhiên nói “Chúng tôi đến tìm em gái tɾong nhà.”
Tam tử thất thanh nói “Là người trên lầu phải không?”
Cố Tuyết Nghi đi vòng ra sau ghế sô pha "Tống tiểu thư, muốn tôi mời cô ra sao?"
Tống viên sắc mặt tái nhợt, không dám nhúc nhích.
Cố Tuyết Nghi cũng không khách khí, vươn tay xách Tống viên, kéo cô ta từ sau ghế sô pha ra ngoài.
Em gái của chủ phòng tranh kinh hãi nhìn anh trai mình và Yến Triều, cảm thấy bọn họ chính là những kẻ khủng bố.
" Tôi hỏi cô trước, Yến văn Xu có khỏe không?" Cố Tuyết Nghi trầm giọng hỏi.
Tống viên sợ muốn chết, nhưng cô ta càng hận Cố Tuyết Nghi đến mức không muốn lúc này dễ dàng lộ ra yếu đuối, vì thế mơ hồ nói "Trên lầu, cô có thể tự mình đi xem."
Cố Tuyết Nghi ngồi xổm xuống nói "Ý tôi là, nếu cô ấy mà bị thương một chút, tôi sẽ lập tức bù lại trên người Tống tiểu thư ngay lúc này. Ví dụ như cô ấy bị gãy một ngón tay, tống tiểu thư sẽ phải đứt hai ngón tay."
Tống viên kinh hãi trợn to hai mắt, nhịn hồi lâu mới nghẹn ra một câu, nói " pháp luật xã hội."
Cố Tuyết Nghi lạnh lùng nói "Vậy cô còn dám bắt cóc người? Kẻ bắt cóc vẫn là bạn tốt của cô."
Tống Viên nhịn không được cười nhạo nói "Cô ta mà là bạn tốt của tôi sao?.
Cố Tuyết Nghi nắm lấy cằm cô ta , lạnh lùng nói "Đã không coi em ấy là bạn thì nên sớm nói cho em ấy biết. Lợi dụng͟͟ một nữ sinh thì là có bản lĩnh gì? Cô cho rằng nhà họ Tống có thể lật ngược tình thế sao? Không đâụ"
" Tống gia sẽ càng chết thảm hơn."
Tống viên the0 bản năng rùng mình dưới áp lực khí thế bức người của cô.
Lúc này Yến Triều mới can thiệp “Tôi trông chừng bọn họ, em lên lầu đi.”
Cố Tuyết Nghi đáp "Được."
Cố Tuyết Nghi đi thẳng lên lầụ
Yến Triều kéo ghế ngồi xuống, sau đó nhặt chiếc ô dưới đất lên, đóng lại.
Chiếc ô cán dài màu đen nằm tɾong tay anh như thể nó đã biến thành một vũ khí sắc bén. Không ai dám cử động, chỉ có tiếng phụ nữ khe khẽ khóc.
Cố Tuyết Nghi tìm thấy Yến văn Xu tɾong một căn phòng trên tầng hai.
Yến văn Xu nằm trên đó, ngủ say, có lẽ là do được tiêm loại thuốc nào đó. Cố Tuyết Nghi nhéo tai không tỉnh. Lại thăm dò hô hấp, đại khái kiểm tra một chút trên người cô có vết thương khác hay không. Không có ... Không có gì cả.
Không... không có.
Bọn Họ đến quá nhanh đến nỗi đám người này không có thời gian để làm bất cứ chuyện gì.
Cố Tuyết Nghi ngừng véo nữa, để Yến văn xu tiếp tục ngủ cho đến khi cô tự mình tỉnh lại.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi đi xuống lầụ
Yến Triều đã cho Tam tử trói bọn họ lại và lấy đi tất cả các công cụ liên lạc mà bọn họ có.