Yến Triều không có một chút tình cảm nào đáng nói đối với Cố Tuyết Nghi, Cố Tuyết Nghi vấp phải trắc trở ở khắp nơi, vừa châm lửa, cô lập tức phải quét hàng. Nhưng cho dù quét hàng thì cũng chỉ có mấy vạn. Dù sao cũng là đi ra từ một cánh cửa nhỏ như Cố gia, nhát gan, sợ tiêu nhiều, thật chọc giận Yến Triều nên cũng chỉ dám trút giận như vậy.
Nhưng hôm nay thì sao...
Hạ phu nhân nhìn đến run sợ.
Chiếu theo phương pháp tiêu tiền như vậy... Chỉ hơn mười phút đã tiêu hết mấy trăm vạn, mấy giờ nữa, còn không phải là ngàn vạn sao?
Hạ phu nhân tự xưng là phá của, nhưng dù sao tiền lưu thông trong tay cũng có hạn, cô ta cũng chỉ là thường xuyên đi mua sắm, mà không phải mỗi ngày đều tiêu nhiều tiền như vậy.
Không phải là Cố Tuyết Nghi muốn làm Tưởng Mộng tức điên chứ?
"Hạ phu nhân còn đề cử gì nữa?" Cố Tuyết Nghi quay đầu hỏi.
Cổ họng Hạ phu nhân nghẹn một cái.
Nhân viên của mấy cửa hàng khác cũng chú ý đến nơi này.
Ở nơi này, nếu như không phải là khách hàng VVVIP, chưa từng mua qua, cho dù người ta có hàng mới thì cũng không đưa cho. Cho dù móc ra một tấm thẻ rồi nói tôi có tiền, có thể mua tất cả thì nhân viên bán hàng cũng không thèm để ý tới.
Tình cờ Hạ phu nhân lại thuộc loại khách hàng VVVIP.
Những thương hiệu xa xỉ kia có hàng mới gì, đều sẽ để lại cho cô ta. Nhưng cũng có lúc Hạ phu nhân lấy trứng chọi đá, không phải là lúc nào cũng có thể mua.
Hôm nay Cố Tuyết Nghi dựa vào mặt mũi của Hạ phu nhân, mới có thể khiến cho nhân viên bán hàng lấy ra hàng hóa mới..
Thoạt nhìn cũng không phải là quá đắt tiền.
Cái túi đắt nhất cũng chỉ có 40 vạn.
Nhưng cô muốn mua tất cả?
Hạ phu nhân nhìn mà có chút hụt hẫng, giống như vị trí như thường ngày của bọn họ đã bọ đã bị đảo ngược lại.
Cô ta có tư cách lấy hàng, đáng lẽ cô ta nên cao cao tại thượng.
Nhưng hôm nay nhìn thế nào cũng giống như cô ta là tiểu nha hoàn mở đường xách túi cho Cố Tuyết Nghi ... Cố Tuyết Nghi lại trở thành phu nhân hào môn, chỉ việc ra tay quẹt thẻ.
"Có, còn có, còn có mấy cửa hàng đặc biệt muốn đi." Hạ phu nhân cắn răng.
Cô ta muốn nhìn hôm nay lá gan của Cố Tuyết Nghi lớn bao nhiêu, dám quẹt đi bao nhiêu tiền của Yến Triều
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Vậy thì đi thôi."
Cố Tuyết Nghi mua đồ rất nhanh, thậm chí cô cũng không nhìn kỹ, ngay cả mặc thử khoa tay múa chân một chút xem có hợp hay không, có đẹp hay không cũng lười đi làm.
Chớp mắt, nửa giờ trôi qua.
Lại là mấy trăm vạn.
Khóe miệng Hạ phu nhân giật giật.
Đột nhiên cô ta ý thức được, nếu Yến Triều thật sự chết ở bên ngoài, vậy Cố Tuyết Nghi sẽ được chia cho một khoản tài sản khổng lồ như thế nào?
Thoáng cái cảm giác ưu việt của cô ta khi ở trước mặt Cố Tuyết Nghi liền không còn sót lại chút gì.
Mà lúc này, Cố Tuyết Nghi cũng chậm rãi duỗi thắt lưng.
Tự nhiên có một cỗ khí chất biếng nhác của mỹ nhân.
Ngay cả vẻ đẹp cũng đẹp hơn bao giờ hết.
Hạ phu nhân ghen tị cắn răng.
"Tôi đã mua xong, hình như hôm nay Hạ phu nhân cũng không mua được cái gì?"