Anh lại ngồi xuống cạnh giường Cố Tuyết Nghi, mở góc chăn ra, bàn tay cách một lớp quần áo mỏng manh chậm rãi xoa xoa bụng Cố Tuyết Nghi.
Cảm giác có chút kì quái.
Nhưng Cố Tuyết Nhất nhịn không được nói "Yến tổng dùng sức thêm một chút."."
“…” Động tác Yến Triều cứng đờ, cổ họng giật giật, trầm giọng đáp “Ừ.”
Cố Tuyết Nghi bây giờ mới cảm thấy thoải mái hơn.
Cảm giác lạnh lẽo, đau đớn và nhức nhối vừa rồi dường như bị áp lực từ từ tiêu tan 1đi một chút.
Vì uống nước nóng và ăn đồ ăn nên đã bổ sung thêm sức lực. Cố Tuyết Nghi tứ chi dần dần bắt đầu cảm thấy ấm áp .
"Cảm thấy tốt hơn chưa?" Yến Triều thấp giọng hỏi.
“Ừm……”
Yến Triều thả lỏng lực đạo một chút.
Cố Tuyết Nghi nhíu mày "Yến Tổng, lại vất vả hơn một chút.."
Yến Triều khẽ cười "Được."
Hôm nay anh sẵn sàng cam tâm tình nguyện trở thành công cụ hình người..
Chân tay ấm lên, Cố Tuyết Nghi vô thức quấn mình chặt hơn, ngước mắt nhìn Yến Triều, hỏi " Yến Tổng có lạnh không?"
Yến Triều nói " vẫn tốt."
Anh không chỉ những không lạnh.
Thậm chí còn rấtnóng.
Cố Tuyết Nghi h0àn toàn không tin.
Cô đã lạnh đến mức như này. .
Hôm nay Yến Triều lại bị mắc mưa ngay cả áo mưa cũng đưa cho cô thậm chí ngay cả áo len của mình cũng đưa nữa...
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng hỏi "Yến Tổng,anh cũng ngủ cùng đi?"
Yến Triều ánh mắt chuyển động.
Anh sợ cô sẽ tức giận hoặc hối hận. Tuy rằng anh cũng biết tính cách Cố Tuyết nghi, làm sao có thể hối hận quyết định của mình?
Cố Tuyết Nghi thích trao đổi công bằng.
Ngoại trừ những người cô không thích, cô sẽ cố gắng hết sức để khiến họ đau khổ, cô sẽ không lợi dụng͟͟ những người khác lui tới với mình.
Cô không bao giờ chiếm tiện nghi của Yến Triềụ
Ngoài ra... Cố Tuyết Nghi thực sự không muốn Yến Triều bị cảm. Không chỉ vậy... Cố Tuyết Nghi tɾong đầu vẫn đang quay cuồng với lời Yến Triều vừa nói, tâm tình cũng the0 đó mà dao động.
Cố Tuyết Nghi đột nhiên đè mu bàn tay đang dưới chăn của Yến Triềụ
Các đốt ngón tay của người đàn ông dài hữu lực nhưng lúc này, lại đang bị cô đè xuống khiến anh không thể cử động.
"Tôi không muốn động thủ, Yến tổng tự mình lên đi." Cố Tuyết Nghi nói.
Yến Triều cố gắng hết sức đè nén cảm xúc dâng trào, hít một hơi thật sâu, cười nói “Được, tôi sẽ sưởi ấm giường cho Cố tổng."
Sau đó anh rút tay lại, cởi áo khoác, mở chăn rồi nằm vào.
Cơ bắp của Yến Triều căng thẳng, anh cẩn thận ôm e0 Cố Tuyết Nghi, đem cô kéo về phía mình.
Lần này không giống như bọn họ ngủ chung giường trên du thuyền.
Khi đó là anh cẩn thận lại bí mật tiếp cận…
Lúc này lại là quang minh chính đại..
Yến Triều không hỏi lại Cố Tuyết Nghi nữa, anh nắm chặt tay Cố Tuyết Nghi, sau đó tiếp tục xoa xoa e0 và bụng của cô.
Cuối cùng ßếp lò cũng đã dần nóng lên.
Bênn tɾong dần trở nên ấm áp hơn.
Cố Tuyết Nghi gần như là dựa người vào lòng Yến Triềụ
Có chút cứng cứng.
Cô giờ tay ấn vào cơ ngực và bụng của ạnh.
Hô hấp của Yến Triều đình trệ, nhẹ nhàng nhấc lên ℓớp quần áo mỏng manh kia, bàn tay dán lên da thịt Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi the0 bản năng run rẩy một chút,có chút nóng nóng,có một chút gì đó rấtthoải mái quái dị.