Thịnh Húcc nhìn Yến Triều, không biết vì sao, anh ta cảm giác được, vị Yến Tổng này ngoài cười mà tɾong không cười, rấtlà tâm cơ. nhưng , rõ ràng hôm nay không có ý cười, nhưng cả người ℓại giống như ℓộ ra tràn đầy vui vẻ.
Làm gì mà lại vui vẻ như vậy?
Thịnh Húcc hỏi “Thức ăn ở đâu?”
Yến Triều chỉ vào phòng ßếp.
Thịnh Húcc liếc mắt nhìn những người bị trói trên mặt đất, cười khúc khích “Thật thảm…”
Sau đó anh vào ßếp.
Sau khi vào ßếp, Thịnh Húcc mở nắp nồi ra, nhìn thấy đồ ăn... không, nói chính xác hơn là đồ ăn thừa.
Thịnh Húcc chỉ vào chỗ thức ăn thừa “Đây là cơm của tôi sak?”
" Đúng vậy." Yến Triều trả lời rồi đi lên lầụ
Anh phải đi giặt quần áo bẩn cho Cố Tuyết Nghi, nếu không cô sẽ lại nhíu mày.
Thịnh Húcc mở to mắt nhìn chằm chằm vào cái nồi.
... Mẹ kiếp, anh ta mới thảm
Yến Triều sau khi rửa sach xong sẽ đem phơi khô.
Sau đó anh mới quay người lại và đi vào tɾong nhà.
Cố Tuyết Nghi lười biếng nâng mí mắt lên, sau đó lại nhắm lại.
Bọn Họ chưa đi đến bước cuối cùng.
Dù sao h0àn cảnh ở đây không thích hợp, thân thể Cố Tuyết Nghị cũng không thích hợp.
Tuy nhiên, Yến Triều không thể không nhịn được mà nhếch lên khóe miệng.
Anh nhìn về phía chiếc chăn in đầy chữ Hỉ ... Quả thật là rấtnhiều hỉ. Được rồi. Ngược llại có thể cho Tam Tử kia một con đường sống ... Ánh mắt Yến Triều khẽ động, tɾong đầu đã bắt đầu phác họa xem nên cầu hôn như thế nào, lại đi đâu hưởng tuần trăng mật ... Về phần anh cả của Thịnh gia, nếu không vẫn là ám sát đi?
Đầu khác.
Yến văn gia và Yến Văn Hoàng vẫn đang nhìn nhau, bối rối không biết tại sao tɾong nhà đột nhiên có ít người hơn.
Chẳng lẽ anh cả và chị dâu lại dẫn Yến Văn Bách đi mở lớp học nhỏ?
Yến Triều còn chu đáo hơn nhiều so với đại nha h0àn.
Cố Tuyết Nghi mơ hồ thoáng qua một chút, h0àn toàn khác với lúc người nhà và nha h0àn chăm sóc cô.
Chẳng trách người ta vẫn luôn muốn yêu đương.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi mở chăn ngồi dậy, đúng lúc đó Yến Triều đẩy cửa bước vào, bưng một chiếc chén nhỏ đựng canh trứng.
Cố Tuyết Nghi nhìn một cái, nhanh chóng đứng dậy đi vào phòng tắm.
Có lẽ là phòng ngủ này đã được tỉ mỉ sửa sang, cho nên còn có cả nhà vệ sinh.
Quần của Cố Tuyết Nghi dính vết máu, được Yến Triều mang đi giặt, lúc này chỉ có phần thân trên của cô là vẫn chỉnh tề chỉnh tề, bên hong dùng chiếc áo len của Yến Triều quấn quanh e0.
Nhưng chiếc áo len dù rộng đến mấy cũng không thể ôm trọn được, lộ rõ
đôi chân thẳng tắp bên dưới nhìn không sót một chút nào.
Yến Triều cổ họng có chút ngứa ngáy, thấp giọng hỏi "Lạnh sao?"
Cố Tuyết Nghi chỉ vào ßếp lò " May thay, như này không lạnh nữa, rấtnhanh em sẽ ra ngay."
Lúc này Yến Triều mới ấn xuống rục rịch dưới đáy lòng, đáp một tiếng "Ừm."
Cố Tuyết Nghi quả thực động tác rấtnhanh, cô đánh răng rửa mặt rồi nhận lấy canh trứng từ tɾong tay Yến Triềụ
Tuy nhiên, Yến Triều vẫn giữ chặt không buông.
Cố Tuyết Nghi nghi hoặc nhìn chằm chằm anh.
Yến Triều nói " Anh đút cho em ăn."