"Yến Tổng Yến Tổng, anh đâu rồi?" Thịnh Húc đi lên lầu, gõ từng cửa một, rấtnhanh sau đó gõ cửa phòng họ " Yến Tổng, anh sẽ không phải là đang quyến rũ chị dâu của tôi chứ?"
Cố Tuyết Nghi lúc này mới nhẹ nhàng đạp Yến Triều một cước.
Hai người tách ra một chút.
Cố Tuyết Nhất thấp giọng nói "Đi mở cửa cho Thịnh Húc."
Trên trán Yến Triều nổi gân xanh, nhưng vẫn thấp giọng nói “Ừm.”
Anh buông Cố Tuyết Nghi ra, lại vuốt thẳng áo cô, kéo chiếc chăn bông lớn màu đỏ đắp cho cô, sau đó đi tới mở cửa.
Thịnh Húc liếc nhìn chằm chằm Yến Triềụ
Cả hai đều nhìn thấy sự lạnh lùng tɾong mắt đối phương.
“Chị dâu ” Thịnh Húc gọi lớn.
" Sao sáng sớm lại quấy rầy tôi làmm gì?" Cố Tuyết Nghi nhàn nhạt nói, lười biếng dựa vào đầu giường.
Thịnh Húc sợ nhất giọng điệu của cô, lập tức mất bình tĩnh, nhỏ giọng nói " Em muốn đến thăm chị, là do hôm qua Yến Tổng nói tâm trạng chị không được khỏe."
" Ừm hiện tại tâm tình tốt hơn nhiều rồi." Cố Tuyết Nghi hỏi, " Cậu ăn sáng chưa?"
"Vẫn chưa. Tính toán luộc hai quả trứng. Chị dâu, chị có muốn ăn không?" Thịnh Húc vội vàng hỏi.
"Cứ giữ lại ăn đi." Cố Tuyết Nghi nói.
Thịnh Húc vừa nghe lời này liền biết Yến Triều khẳng định là Yến Triều đã chuẩn bị xong cho cô.
Thịnh Húc bị nghẹn chết, nhưng anh thật sự không dám quấy rầy Cố Tuyết Nghi, đành phải xoay người đi xuống lầụ Được rồi, tôi sẽ tự luộc trứng gà ăn, ăn ba quả
Yến Triều lập tức đóng cửa lại.
Thịnh Húc ......
Hồ ly tinh
Nếu chuyện này để lại tɾong quá khứ, người như Yến Triều khẳng định chính là yêu phi diệt quốc tâm cơ thâm trầm.
Thịnh Húc trợn mắt đáy lòng.
Cố Tuyết Nghi liếm môi dưới, nói "đói."
Lúc này Yến Triều mới bưng chén lên "...lạnh rồi."
" Anh đi xuống lầu làm nóng." Yến Triều vội vàng nói.
"Ừm." Cố Tuyết Nghi kiên nhẫn chờ đợi.
Lúc Yến Triều đi xuống lầu, Cố Tuyết Nghi lấy đïện thoại ra xem xét.
Vẫn còn 20% pin.
Sạc của Tam tử không tương thích với sạc của bọn họ nên không có cách nào mượn để sử dụng͟͟.
Cố Tuyết Nghi bật màn hình đïện thoại di động lên, chuẩn bị xóa cửa sổ bật lên rồi chuyển sang chế độ tiết kiệm pin.
Nhưng ngay khi cô kéo cửa sổ bật lên xuống, ngón tay của cô dừng lại.
Một mẩu tin tức nằm ở giữa.
"Một cuộc bạo loạn đã nổ ra ở nước X, đây là cuộc bạo loạn thứ ba tɾong tháng này"
Đó có phải là nơi Yến Văn Bách muốn đến?
Cậu ta có đến nơi an toàn không?
Cố Tuyết Nghi nhíu mày, lập tức gọi Yến Văn Bách.
Nhưng đầu bên kia bảo đã tắt máy.
Cố Tuyết Nghi buông lỏng lông mày, biết lúc này tùy tiện lo lắng cũng không có tác dụng͟͟, nên thay vào đó cô gọi đïện cho Phong Dụ
"Khách quý nha Cô còn nhớ rõ gọi đïện thoại cho tôi sao?" Phong Du nói chuyện, thiếu chút nữa không viết hai từ khó chịu lên mặt..
“Poker có tổ chức ở nước X không?" Cố Tuyết Nghi căn bản không để ý tới những lời âm dương quái khí kia của anh ta, nói chuyện với Phong Du, chỉ cần trực tiếp đi vào vấn đề là được.
“…có, làm sao vậy?”
" Có việc cần phiền toái đến phong tổng, nhờ Phong tổng để cho người bên kia chờ.l lệnh"
Phong Du cười lạnh “Không phải nói không cần tôi sao?”
"Không phải là Phong tổng nói muốn làm người hầu cho tôi sao?"
“…” Phong Du không ngờ còn có người còn có thể vô sỉ hơn so với anh ta.