"Hả?" Cố Tuyết Nghi nhìn qua.
Người đàn ông nhanh chóng đưa lại “Vậy ngài xem. Dù sao… ngài cũng có thể xem.”
Cố Tuyết Nghi cầm hai mảnh giấy mỏng, nghe người đàn ông nói "Chúng tôi đã sao chép những tờ giấy này không biết bao nhiêu lần. Bởi vì giấy sẽ trở nên mỏng và dễ gãy khi sử dụng͟͟ lâu ngày nên chúng tôi phải tiếp tục sao chép nó bằng giấy mới... Thứ mà hiện tại ngài nhìn thấy không phải là bản gốc."
Cố Tuyết Nghi cúi đầu nhìn lại.
Phông chữ không quen thuộc.
Nhưng giọng điệu rấtquen thuộc.
“ thời điểm trưởng tẩu tôi nhìn thấy lá thư, không còn biết tuổi tác đã bao nhiêu …”
Về cơ bản, đó là để bảo cô an tâm.
Nếu như bây giờ Thịnh gia còn có chút năng lực thì Thịnh gia vẫn có thể là thế lực cho cô.
Nếu bây giờ Thịnh gia thất bại, cũng xin cô không cần phải hao tổn tâm sức đi nâng đỡ nữa.
Nay có vàng bạc, chính là năm đó Thịnh gia cùng Cố gia loên hợp cất giữ, phân đến tɾong tay mọi người, lưu truyền đời này đến đời khác, đợi cô lấy dùng. Lòng người không lường được, có lẽ có người đã tự tiện chiếm đoạt. Nhưng dưới trướng Cố gia Thịnh gia, luôn có một hai người trung nghĩa. Hiện giờ liệt kê danh sách để tìm kiếm, luôn có thể tìm được một hai người, như thế cũng không cần phát sầu chuyện sinh tồn.
Và một bức thư khác là viết cho hậu duệ của Thịnh gìa.
Nhưng đầu cũng bằng việc giới thiệu câu chuyện cuộc đời trước kia của cô.
"Cố Tuyết Nghi, tự là Bình Thu, là con gái thứ ba của tướng quân phủ, là chủ mẫu của Thịnh gia..."
Sau đó, mới nói cho con cháu nhà họ Thịnh biết tính cách của cô là gì, sở thích của cô là gì và có bao nhiêu người hầu hạ bên cạnh cô...
Ngay cả loại roi mà cô từng sử dụng͟͟ nên được làm bằng gì cũng được viết ra từng cái một.
Cố Tuyết Nghi trả lại lá thư cho người đàn ông.
Người đàn ông nói “Tôi sẽ lập tức gọi cho Thịnh gia ngay.”
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.
Người đàn ông thận trọng hỏi “Chồng ban đầu là Thịnh Trường Chi sao?”
"Ừm."
Người đàn ông có vẻ xấu hổ “Tôi không bằng ngài ấy.”
thực sự là không bằng.
Cố Tuyết Nghi trí nhớ mặc dù có chút mơ hồ, nhưng cô vẫn nhớ, Thịnh Trường Chi khi còn nhỏ rấtthông minh, lớn lên cũng là một người tài giỏi.
Cố Tuyết Nghi nói "Tôi đi rồi. Bức tranh..."
Người đàn ông vội vàng nói “ cái này là do Thịnh gia giữ , nếu ngài muốn…” Anh ta có vẻ xấu hổ.
"Vậy để ở lại đây đi." Cố Tuyết Nghi xoay người đi ra ngoài.
Người đàn ông dập đầu hạnh lễ về phía cô và nói “Đó là lỗi của tôi vì đã tìm thấy Ngài muộn”.
Cố Tuyết Nghi cười nhẹ "Là lỗi của Internet."
Rồi cô sải bước đi.
Yến Triều cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân, lập tức nhìn về phía Cố Tuyết Nghi.
Vẻ mặt cô có chút kỳ lạ.
Tựa như vui như buồn.
Trái tim của Yến Triều nặng̝ trĩu trìm xuống
Nếu không có quan hệ gì với chồng cũ, Cố Tuyết Nghi sẽ chỉ có một chút hoài niệm trên mặt. Nhưng khi cô vừa vui vừa buồn, cảm xúc của cô cũng bị khơi dậy một cách tự nhiên...
Yến Triều mấp máy môi, nhưng cổ họng dường như bị chặn lại.
" trực thăng đã đến rồi? Vừa rồi hình như em nghe thấy tiếng động cơ cánh quạt, đặc biệt vang." Cố Tuyết Nghi hỏi.
"……Ừm."
"Vậy chúng ta đi thôi." Cố Tuyết Nghi nói.
Yến Triều trì trệ.