Làmsao lại như vậy? Làm sao Phong Du nhìn thấu được? Hay Phong Du cho là cô ta là người khác và chỉ là cầm, đïện thoại di động của Cố Tuyết Nghi?
Người phụ nữ còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng thì giọng nói của Phong Du lại vang lên ở đầu bên kia.
Anh ta nói “ Tôi sẽ trở về, tôi lập tức trở về. Cô chờ, chờ tôi làm thịt cô.”
Người phụ nữ rùng mình, da đầu tê dại, nhanh chóng cúp đïện thoại.
"Người điên..." Người phụ nữ run rẩy nói.
Cô ta đi tới thời đại của Cố Tuyết Nghi kia, chung quanh cũng là một đám người điên. Bọn họ không nói hai lời liền nhốt cô ta ở tɾong từ đường, bọn họ vô cớ mà đem nhốt cô ta tɾong phòng từ đường và cho cô ta bầu bạn với một đống bài vị... Ban đêm, khắp nơi đều là bóng ma.
Bọn Họ cũng liên tục nói rằng cô ta thân.
Nhưng hiện tại thì sao, cô ta hiển nhiên đã trở lại, cô ta chính là Cố Tuyết Nghi.
Nhưng giọng nói và ánh mắt của những người này giống như những con dao sắc bén, như muốn cắt rời từng miếng xương thịt của cô ta vậy... Thật kinh khủng.
Đúng lúc đó có tiếng chuông cửa vang lên.
Người phụ nữ lại bước ra ngoài, đối mặt với ánh mắt của Thịnh Húc và Yến văn Hoành, đi tới mở cửa, khuôn mặt của giang Việt lộ ra sau cánh cửa.
Người phụ nữ vui mừng khôn xiết "Giang tổng "
Cuối cùng thì anh ta vẫn tới đây
Thật tốt
Giang Việt liếc nhìn khuôn mặt của người phụ nữ, nhíu mày.
Người phụ nữ không để ý, liền đón Giang Việt vào cửa.
Giang Việt hỏi "Yến Tổng đâu? Anh ta sao không có ở đây ?"
Điều này thật kỳ quái.
Yến Triều người này thật chó cậu ta chỉ hận không thể biến thành cái giây chuyền mà đe0 lên người Cố Tuyết Nghi.
Yến Văn Hoành vững vàng nói "Anh cả tôi sẽ đến đây sớm thôi."
Người phụ nữ cứng đờ.
Không, không có gì phải sợ cả. Bây giờ cô ta chính là Cố Tuyết Nghi.
Giang Việt nhận thấy bầu không khí có gì đấy không đúng.
Anh ta nhìn người phụ nữ, nhưng vì để giảm bớt căng thẳng, người phụ nữ đã quay lại rót trà cho Giang Việt.
Giang Việt nhìn Thịnh Húc và Yến Văn Hoành.
Không ai tɾong số họ nhúc nhích chút nào.
Thật kì quái..
Nếu đổi lại là ngày thường, hai người này có thể vì cướp chén trà mà đánh vỡ đầu đi? Được rồi, cũng không thể nói bọn họ. Dù sao bản thân anh ta cũng sẽ làm vậy. Làm sao có thể để cho Cố Tuyết Nghi tự mình động thủ được?
Cảm giác kỳ lạ tɾong lòng Giang Việt càng ngày càng sâu hơn
Lúc này, Yến Triều đã nhận được đïện thoại.
"Được rồi, tôi biết rồi, tôi bây giờ sẽ dẫn người chạy đến chung cư."Trần Vu Cẩn ở đầu bên kia nghiêm túc đápn ứng.
Sau khi cúp đïện thoại, Yến Triều quay người lại, bắt gặp ánh mắt lo lắng của thủ hạ.
Yến Triều cả đêm không ngủ, dưới mắt hiện lên một màu xanh đen nhàn nhạt. Trên thực tế, điều này chẳng là gì kì lạ cả. Yến Triều là một người nghiện công việc nổi tiếng, anh thường đến phòng tập thể dục và sân tập, các cơ trên cơ thể anh không phải dựa vào bột protein mà được được đúc ra mà thực sự trau dồi từng chút một. Anh ấy trông ℭường hãn nhưng lúc này thay vì nói rằng anh tiều tụy đi chỉ bằng nói đúng hơn ngọn lửa tɾong người anh đã bị dập tắt.