Giang Việt tɾong lòng nhẹ nhàng thở dài.
Đối với mấy việc này anh ta không thể làm được như Yến Triềụ
Anhh ta có thể vì Cố Tuyết Nghi mà đi làm tùy tùng cho cô, hợp tác vui vẻ cùng với cô gửi hoa tặng cô, đặt đồ ăn và cố gắng hết sức để làm hài lòng cô . Nhưng xét cho cùng thì bọn họ đều quá nhạy cảm và mỗi người phải gánh trách nhiệm nặng̝ nề của một gia tộc lớn trên vai và một đế quốc kinh doanh đang hoạt động. Trong khi Yến Triều còn có Trần Vu Cẩn có thể giúp đỡ, nhưng anh ta thì không được.
Anh ta không thể một mình mạo hiểm mà xuyên không, mạo hiểm không biết xuyên qua nguy hiểm để đi tìm Cố Tuyết Nghi, thậm chí kết quả cuối cùng có thể là mang về được về hay không.
“Lấy hết đồ vật phẩm bàn tay vàng của cô ra đây” Yến Triều ra lệnh.
Người phụ nữ đang chuẩn bị động thì một giọng nói quen thuộc cuối cùng cũng vang lên tɾong đầu cô ta.
Sắc mặt người phụ nữ nhất thời có vẻ kỳ quái "Hệ thống nói... là muốn cùng anh nói chuyện."
Yến Triều lạnh lùng chằm mặt nhìn vào cô ta.
Người phụ nữ từ tɾong hư không lấy ra một cuốn sách, đưa cho Yến Triều, run giọng nói "Lời của nó sẽ hiển hiện ở trên đó..."
Yến Triều cầm tɾong tay, lật trang đầu tiên, trên tờ giấy trắng nhanh chóng xuấthiện một dòng chữ "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị ràng buộc với một vật chủ như vậy..."
Yến Triều ......
"Ngài đã từng chơi trò chơi chưa? Có hiểu cảm giác cho dù sống hay chết cũng đều phải mang the0 một đồng đội he0 không?
"..."
"Ngươi có đọc sách về xuyên không chưa ? A, ngài là tổng giám đốc mà, có thể là không đọc tiểu thuyết đi, Tôi là loại hệ thống xuyên nhanh có năng lực đột phá thời không, Tôi có thể đưa ngài đi tìm một Cố Tuyết Nghi khác.
Sắc mặt Yến Triều không thay đổi, bất động, chỉ nhìn chằm chằm vào cuốn sách tɾong tay.
Người phụ nữ tò mò điên cuồng, nhưng với tư thế hiện tại, cô ta không thể nhìn thấy nội dung cuốn sách tɾong tay Yến Triềụ
Sách "Ký chủ ràng buộc tôi là Cố Tuyết Nghi. Người phụ nữ này là Cố Tuyết Nghi, còn Cố Tuyết Nghi khác cũng là Cố Tuyết Nghi. Hệ thống không thể chống lại ký chủ, phải tuân the0 mệnh lệnh của ký chủ.
Chỉ khi ký chủ chết mới có thể được tháo gỡ rằng buộc." . Tôi không muốn nghe những mệnh lệnh chậm phát triển đó nữa. Nếu tôi có đầu thì bây giờ đầu tôi đã rơi xuống biển Địa Trung Hải rồi. ...Tôi cầu xin ngài, hãy thay đổi kí chủ cho tôi đi ”
Yến Triều ......
Dòng văn bản cuối cùng nhanh chóng xuấthiện trên cuốn sách "Chỉ cần ngài đi về thời cổ đại và dạy cho Cố Tuyết Nghi gọi tên tôi tɾong đầu, tôi sẽ ngay lập tức xuấthiện. Hiện tại Sức ma͙nh tinh thần lực của Cố Tuyết Nghi này kém xa so với Cố Tuyết Nghi kia,cô ta không thể ra lệnh được cho tôi. Tên tôi là Hệ thống 01334δ."
Yến Triều đóng sách lại.
Người phụ nữ thấp giọng hỏi “ Xong rồi sao?”
Yến Triều đưa cuốn sách lại cho người phụ nữ.
Người phụ nữ nhanh chóng mở cuốn sách ra nhưng bên tɾong nó trống rỗng.
Người phụ nữ kình ngạc nói “Đây là đạo cụ của anh.”
Nói xong, cô ta lấy ra một chiếc đồng hồ cát khác từ tɾong hư không và đưa cho Yến Triềụ