Tôi là một hệ thống phụcvụ kí chủ. Vậy nên Tôi lúc đó phải nói chuyện này cho cô ta. Kỳ thực trên thực tế, cuối cùng nếu không phải ngài chết ... thì chính là là cô ta chết." Dường như hệ thống đang biện giải cho chính nó, mọi chuyện như vậy không phải là do nó lãnh khốc vô tình.
Hệ thống tựa hồ làm như khẽ thở dài “Ai có thể nghĩ tới? Cô ta có một hệ thống như ta, nhưng vẫn luôn bất động, để cho cô ta đến cổ đại, làm nữ chủ mẫu của một đại gia tộc, nắm giữ địa vị ℭường thế. Cuộc sống dưỡng lão an nhàn như vậy. Vậy mà cô ta thậm chí còn không sống tốt.”
"Tôi biết rồi." Cố Tuyết Nghi kết thúc cuộc trò chuyện này.
Hệ thống nghẹn lại.
Rồi sao?
Cô ấy không có ra mệnh lệnh mới nào cho nó sao?
Sau khi trao đổi cùng nó xong, Cố Tuyết tức đem nó bỏ qua .
Trong lúc nhất thời, hệ thống thậm chí còn hoài nghi liệu có phải lại chọn nhầm kí chủ mới hay không?
Cố Tuyết Nghi chậm rãi mở mắt.
Yến Triều hỏi " Thể nào?"
Cố Tuyết Nghi bình tĩnh nói " người phụ nữ kia rấtcó thể sẽ bị xóa sổ, nhưng không rõ là linh hồn biến mất hay là cả người đều biến mất..."
Yến Triều không có hỏi nguyên nhân, mà chỉ đơn giản nói “ Tai hoạ ngầm đã được xóa bỏ.”
Nói anh lãnh khốc cũng được, vô tình cũng được.
Trước đây tɾong quá khứ anh chỉ cảm thấy chướng mắt người phụ nữ đó và không có cảm xúc nào khác. Nhưng khi biết được chính một người phụ nữ đã đưa Cố Tuyết Nghi đến thời hiện đại và lại có ý đồ muốn thay thế cô... Yến Triều chỉ muốn cô ta chết đi.
Hệ thống nghe được hai người nói chuyện, đột nhiên có ảo giác xoay vòng, từ tɾong tay phế vật quay đầu lại nhảy vào hang sói.
Đó là ảo giác thôi... đúng không?
Lúc này xe ngựa dừng lại.
Đan Quế thấp giọng nói "Chúng ta tới rồi."
Cố Tuyết Nghi vén rèm xe lên, nói "Truyền lời với bọn họ, nói hôm nay ta không nghỉ ngơi ở Thịnh gia."
Nhưng Yến Triều đột nhiên cắt ngang, trầm giọng nói “Trên thế giới nơi này có anh cả Thịnh Húc không?”
Cố Tuyết Nghi có chút bối rối "Hả?"
" Anh có thể gặp lại anh ta một lần được không?"
Cố Tuyết Nghi do dự một chút " nếu là anh uốn gặp anh ta, cũng không phải là không thể gặp."
Cố Tuyết Nghi xuống xe, nói " chúng ta cùng đi vào cửa phụ."
Yến Triều lên tiếng.
Thời cổ đại này có nữ làm thiếp, vậy có nam làm thiếp không? Nếu là có vậy cũng không được. Yến Triều chỉ nghĩ đến việc có người muốn cướp Cố Tuyết Nghi với mình, đáy lòng đã không thể ngăn chặn mà dâng lên một chút cỗ uất khí cùng sát ý.
Yến Triều và Cố Tuyết Nghi cùng nhau bước vào cửa.
Dọc đường có những gã sai vặt đi ngang qua, nhìn thấy yến Triều, tất cả đều kinh ngạc tɾong giây lát. Nhưng đó chỉ là sự ngạc nhiên, không có gì hơn.
Tất cả đều khom lưng cúi đầu chào Cố Tuyết Nghi, tɾong miệng lên tiếng nói "Gặp qua phu nhân." Giọng điệu của bọn họ cực kỳ cung kính.
Ở Thịnh gia Cô có địa vị rấtcao.
Trên dưới tɾong Thịnh gia đều tôn kính cô.
Yến Triều ánh mắt khẽ động, khóe miệng không khỏi cong lên, tɾong lòng thực sự có chút đắc ý hương vị vinh quang.
Cố Tuyết Nghi dẫn anh đi vào tɾong sân nhỏ, mở cửa nói "Ở ngay bên tɾong."
Yến Triều nhìn lên.
Những hàng vị linh vị.