⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Yến Triều đứng trên sân, phong tư không hề chút nào.
Anh càng cư xử như vậy, Cố gia càng ngưỡng mộ anh, nhưng họ lại càng muốn xuống tay đánh anh.
"...Quả thật là một nhân vật lợi hại." Một lúc lâu sau Cố phụ mới thở dài một tiếng "So với Thịnh Trường Lâm trị , lại càng giống hiền tế của Cố gia hơn.
Yến Triều tùy ý dùng một chút đồ ăn.
Anh không cảm thấy như vậy là chịu khổ chút này.
Cố gia ít nữ nhi, trên trên Cố Tuyết Nghi lại nhiều thúc phụ huynh trưởng. Cô là chủ mẫu Thịnh gia, ở Cố gia lại là viên ngọc quý trên tay Cố gia, đương nhiên được Cố gia vô cùng yêu thương, làm sao có thể để cho anh dễ dàng cướp người đi được?
Yến Triều thản nhiên nằm ngửa, nhắm mắt lại và lấy lại thể lực.
Khóe miệng anh vô thức nhếch lên cao hơn.
"Bang bang bang".
Có tiếng gõ cửa đột ngột.
Yến Triều lập tức mở mắt "Ai?"
"Là em." Cố Tuyết Nghi nói, giơ tay đẩy cửa bước vào "Anh ăn cơm chưa?"
Yến Triều lập tức ngồi dậy, khàn giọng nói " chưa.... chỉ ăn chút điểm tâm, cùng uống chút trà."
Cố Tuyết Nghi đến gần hơn và thấy rõ trên mặt Yến Triều có vài vết bầm tím và vết xước. Làn da của anh cũng trắng lạnh, và những vết hằn trên đó đặc biệt chói mắt.
Cố Tuyết Nghi bất giác nhíu mày.
Cố Tuyết Nghi bất giác nhíu mày.
"Bọn họ cùng nhau đánh anh sao?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Yến Triều cười nói "Không có việc gì."
Cố Tuyết Nghi ngồi xuống mép giường, bảo nha h0àn lui ra.
Bởi vì ở gần hơn một chút, Yến Triều tự nhiên cũng ngửi thấy được trên người cô có chút mùi rượụ
"Uống rượu?"
"Ừm, em cùng mẹ uống chút rượụ" Cố Tuyết Nghi nhàn nhạt nói, giơ tay khoác lên trên vạt áo Yến Triềụ
Mí mắt Yến Triều giật giật "Cố Tuyết Nghi."
"Hả?" Cố Tuyết Nghi nhàn nhạt đáp lại, đưa tay nhẹ nhàng vén giây áo của Yến Triều ra, lột áo ch0àng của anh, hỏi "Vết thương ở chỗ nào? Em có mang the0 thuốc mỡ."
Yến Triều ánh mắt tối sầm, trầm giọng nói "Không có."
"Hả? Không có?" Cố Tuyết Nghi đương nhiên không tin, cho nên cô đành phải cởi y bào của Yến Triều ra một cách triệt để hơn.
Yến Triều có chút nhức đầu, nhưng cũng cảm thấy có chút vui mừng.
Anh không biết tại sao, nhưng Cố Tuyết Nghi sau khi uống rượu luôn trở nên thoải mái hơn, làm việc tùy tâm sở dục, bất kể hậu quả có ra sao cũng làm the0 ý mình...
Yến Triều trầm giọng nói “Vậy em lại lên xem kỹ một chút.”
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng ngước mắt nhìn anh một cái, tɾong mắt tràn đầy mộng nước bắt đầu khởi động.
Cái liếc mắt kia giống như đang nhẹ nhàng cào vào tɾong lòng Yến Triềụ
Yến Triều hô hấp dừng lại.
Sau một khắc, Cố Tuyết Nghi cởi g͙iày, lật người ngồi lên trên người Yến Triềụ
Yến Triều khẽ kêu rên.
Cố Tuyết nghi nhịn không được cười khẽ một tiếng đặt tay vào thắt lưng anh là nơi này đang bị thương sao?"
" Em thử xem" Yến Triều nói xong đem toàn bộ người cố Tuyết Nghi đè xuống phía dưới thân.
Cố Tuyết Nghi vững vòng tay ôm lấy cổ anh, cũng không dễ dàng nằm xuống, ngược lại ngẩng đầu nghênh đón ánh mắt, cắn cắn cằm anh Sao chỗ này cũng bị xanh."
Yến Triều khàn giọng nói "Chỗ bị xanh còn có rấtnhiềụ"
Dù sao Cố mẫu vẫn lo lắng có người chưa ăn cơm nên đã bảo nha h0àn bên cạnh từ tɾong ßếp lấy một bát canh bổ dưỡng đưa đến Thanh Phong Viện.

⬅ Trước Tiếp ➡