⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi khẽ gật đầụ
Người nam tử kia lúc này mới quay người bỏ đi.
Nhưng chờ khi hắn ta bước xuống, ánh mắt từ phía sau vẫn như mũi kim đâm, bám chặt vào cơ thể hắn, lạnh băng lại rấtsắc bén.
Hắn ta giật mình rồi quay đầu lại.
Vị Yến công tử kia đang nhìn hắn, tɾong nháy mắt hắn có loại ảo giác bị đối phương ℭường thế áp chế.
Người này rốt cuộc có lai lịch gi?
Nam tử kia thầm cau mày, rồi lại thở dài một hơi trước khi rời đi.
Yến Triều tɾong lòng chua xót đến mức như uống phải ba bình dấm.
Lẽ ra anh phải biết rằng ngay cả ở thời cổ đại, số người ngưỡng mộ Cố Tuyết Nghi cũng sẽ chỉ nhiều hơn chứ không ít đi.
Yến Triều rũ mắt xuống, giả vờ lơ đãng “Người nam tử vừa rồi có phải là người đã từng cầu thân với nhà em không?”
Cố Tuyết Nghi kinh ngạc nói "Sao anh biết? Nhưng hắn cũng từng bị nhị ca của em đánh hai quyền, sau đó còn mắng rằng nhị ca của ta hung ác."
Yến Triều thầm nghĩ, Cố nhị ca đúng thật là một nhị ca tốt
Nếu Cố nhị ca lại tới tìm anh luận bàn, nhất định anh sẽ xuống tay nhẹ một chút.
Yến Triều thản nhiên nói tiếp “Trừ hắn ra, còn có ai nữa?”
Cố Tuyết Nghi không giấu diếm, hào phóng nói " Em không nhớ rõ nữa, phần lớn bọn họ đến tới cầu hôn, có người luôn vô cớ dừng xe của em lại muốn tiếp lời."
Yến Triều âm thầm ghi nhớ tɾong lòng.
Sau khi hai người trở về, Cố nhị ca quả nhiên lại đến cùng Yến Triều để luận bàn.
Yến Triều không từ chối và chiến đâύ với anh ta tɾong nửa giờ.
Cố nhị ca cười lạnh " coi như là nhà ngươi thông minh "
Yến Triều cũng thản nhiên khen “ nào bằng Nhị ca ?”
Cố nhị ca lại cười lạnh, nhưng mà không nói gì nữa.
Yến Triều hỏi hắn "Có phải ngày xưa người ái mộ Bình Thu như cá diếc qua sông hay không?”
" Bình Thú được nhắc đến tɾong miệng Yến Triều chính là tên tự của Cố Tuyết Nghi.
Cố nhị ca gật đầu nói "Đúng vậy Cái gì mà tiểu Hầu gia, con trai của đại học sĩ, tiểu nhi tử của Quách phó tướng..."
Yến Triều bất động thanh sắc nghe lắng nghe và in từng chữ một vào đầu, nhưng ngực anh lại ghen tuông đến mức gần như nổ tung.
Cố nhị ca nói xong cũngngừng lại.
Thế đạo này khó tránh khỏi có người coi thường nữ tử, nhắc tới việc nữ tử chiếm được sự ngưỡng mộ bao nhiêu người thì có người sẽ thưởng thức thán phục̶, còn có người lại khó tránh khỏi cảm thấy phù phiếm và khó chịụ
Cố nhị ca dừng một chút, sợ làm hỏng thanh danh muội muội nhà mình, vội vàng nói "Đương nhiên chỉ yêu thích một mình ngươi thôi."
Nói xong, Cố nhị ca cảm thấy miệng mình nói quá nhanh.
Nói như vậy, tiểu tử này còn không cao hứng đến chết sao?
Yến Triều lông mày thả lỏng, tɾong miệng chút chua chát kia lại một chút vị ngọt lan ra, anh mỉm cười nói “ Đa tạnhị ca.”
Cố nhị ca có chút tức giận " LãoTứ và lão ngũ, chúng ta cùng đi "
Yến Triều bị đánh như thế suốt vài ngày nữa.
Một ngày trước đại hôn.
Chẳng còn ai thèm bận tâm đến việc đánh Yến Triềunữa.
Bởi vì Thịnh gia và Cố gia đang đấm nhau để quyết định xem ai có thể cõng Cố Tuyết Nghi lên kiệu hoa.
Đại ca Cố gianói “Tôi thân là huynh ruột của Cố Tuyết Nghi, đương nhiên phải là người cõng muội muội mình rồi.”

⬅ Trước Tiếp ➡