⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi ngồi tɾong kiệu, vén rèm lên, cẩn thận quan sát từng con đường, in sâu vào đáy mắt nơi này, nơi cô đã lớn lên và đã gắn bó vô số lần.
Cô đã đem mọi chuyện phân phó cho hai nhà Cố và Thịnh, ngay cả chuyện của Hầu phủ, cô cũng đặc biệt dặn dò.
Chiếc kiệu nhanh chóng được đưa vào tɾong Hầu phủ.
Dưới sự chủ trì của h0àng thượng, Cố Tuyết Nghi và Yến Triều làm xong đại lễ tam bái.
Cố Tuyết Nghi cởi khăn trùm đầu tɾong đại sảnh và vẫy vẫy tay với Đan Quế.
Đan Quế biết cô định làm gì, lập tức bước tới bưng khay lên trước.
Trên khay có hai ly rượụ
Yến Triều liếc nhìn thoáng qua, mỉm cười và cầm lấy ly đầu tiên, the0 sau là Cố Tuyết Nghi.
Sau đó trước đại sảnh đầy khách, hai người trao nhau ly rượu cùng uống.
Mọi người đều nhìn đến ngẩn cả người.
Thầm nghĩ làm sao có thể như vậy được?
Nhưng nghĩ lại, Cố Tuyết Nghi xuấtthân tướng môn, có lẽ cô ấy sẽ không tuân the0 câu nệ tiểu tiết...
Hoàng đế đem cảnh tượng này thu vào tɾong mắt, không khỏi hô lên "Được "
Sau đó cũng nâng ly chúc mừng Cố Tuyết Nghi.
Không ai coi cô là một người nữ tử bình thường.
Họ chúc mừng tân lang và sau đó cũng chúc mừng tân nương.
Sau khi uống không biết bao nhiêu rượu, bầu không khí tɾong tiệc cưới đã được nâng lên mức cao nhất.
Mọi người không chỉ có thể nhìn thấy thân hình cao lớn của tâm lang mà còn có khuôn mặt xinh đẹp lãnh diễm của tân nương, rấtnhiều người trước đây ít tiếp xúc với Cố Tuyết Nghi đều thực sự chân chính mới nhận ra, vị nữ nhi này của Cố gia làm việc lưuu loát tùy ý cỡ nào.
Sau đó Cố Tuyết Nghi mới cùng Yến Triều chậm rãi rời khỏi bữa tiệc, đi vào động phòng.
Cố Tuyết Nghi lười biếng dựa vào trên giường, Yến Triều ngồi cạnh cô, hai người đều kiên nhẫn nghe hỉ Nương của nha h0àn nói lời cát tường ở trước mặt.
"Cộng kết liên lí..."
“Sớm sinh quý tử…”
Sau đó, vô số đậu phộng, hạt sen, long nhãn và vô số các loại được rắc xuống.
Cố Tuyết Nghi sờ chạm vào một viên.
Yến Triều nhận lấy và nói " Để anh bóc nó ra."
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Yến Triều nhanh chóng bóc xong long nhãn và đưa nó đến môi Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi há miệng, đưa vào tɾong miệng.
Thấy vậy, Hỉ Nương và các thị nữ giở khóc giở cười, nhanh chóng rời khỏi, chỉ để lại hai cặp nến cưới đang lan tỏa bên cạnh.
Cố Tuyết Nghi cắn một miếng nhãn, gian nan cuộn lưỡi rồi nhổ hạt ra.
"Ngọt." Cố Tuyết Nghi nói.
Yến Triều thấp giọng nói " Anh nếm thử xem."
Cố Tuyết Nghi ℓại sờ một viên ℓong nhãn đưa cho anh, Yến Triều không nhận mà ℓà ôm thắt lưngng Cố Tuyết Nghi, hôn lên.
Anh cắn vào long nhãn.
Anh cũng cởi áo ch0àng trên người của cô ra.
Vừa rồi ở trên đại sảnh, anh đã cực kỳ muốn hôn cô.
Cô cởi khăn trùm đầu ra, mặt mày sáng ngời, nụ cười trên mặt đã thay đổi so với vẻ lạnh đạm trước đó, giống như mùa xuân đến, vô số hoa đua nở, phá lệ động lòng người.
Chỉ vì lo lắng thời cổ đại có thể có quy tắc mới như vậy nên mới kìm lại.
Lúc này, anh cuối cùng cũng có thể hôn cô.
Lúc này Yến Triều nhổ lõi nhãn ra và nhỏ giọng nói “Bây giờ vẫn là tình nhân mà Cố tổng bao dưỡng sao?

⬅ Trước Tiếp ➡