Người xui xẻo nhất đó chính là Úc Tiểu Tiểụ
Cô ta bị cô lập một mình ở tầng dưới.
Đay là do Thịnh Húc đặc biệt lấy tiền túi của mình ra trả .
Giang Việt và Phong Du không nhúng tay vào chuyện ma huyễn ly kỳ như vậy, đành phải đem tất cả khí lực đều dùng đến Tống gia, lại có Trần Vu Cẩn cùng hợp tác, cùng với Thịnh gia hạ xuống lửa giận, tòa cao ốc Tống gia này sụp đổ còn nhanh hơn so với lúc trước nữa.
Yến Văn Gia gõ cửa, đi vào phòng, hỏi “Còn chưa động tĩnh gì sao?”
“Không có.” Thịnh Húc cau mày thật chặt, sắc mặt tái xanh, căn bản không dám thả lỏng.
Sắc mặt Yến Văn Gia càng ngày càng u ám, giữa lông mày và tɾong mắt không có một tia vui vẻ nào trên mặt.
Sự nghiệp của anh gần đây cũng đã đạt đến một tầm cao mới, lần này với mức lương cao hơn. Nhưng nếu không có Cố Tuyết Nghi chứng kiến
thì có ý nghĩa gì?
Yến Văn Gia đã lâu không đăng bài trên weibo.
Khiến fan hâm mộ đang tự hỏi liệu anh có bị trầm cảm lần nữa không, và cảm thấy hết sức đau lòng, đồng thời, họ không thể không khen ngợi anh trông vẫn rấtổn ngay cả khi anh ấy bị trầm cảm... Yến văn Gia nhìn những bình luận đó về sự lo lắng hay cái rắm cầu vồng kia, xem qua rồi tắt đi, nội tâm không hề dao động.
Yến Văn Gia ngẩng đầu nhìn Thịnh Húc, nhịn không được hỏi lại “ Anh nói sau khi anh cả của tôi vào phòng ngủ sau liền biến mất, đồng hồ cát cũng không thấy?”
"Đúng vậy."
“ Lúc trước Người phụ nữ đó nói chúng ta là nhân vật tɾong sách?, Yến văn Gia lại hỏi lại
Nhất định phải tìm được một chút chuyện nào đó để nói, như vậy mới không cảm thấy chính mình đang một mực chờ đợi
"Ừm."
Yến Văn Gia có chút bực bội ngồi xuống.
Biến mất không báo trước.
Bọn Họ không thể có cách gì.
Vẻ mặt của Yến Văn Gia buồn bực nói "Tôi trải qua thống khổ, không vui, cũng chỉ Là một đoạn chuyện dưới tay người khác sao?
Thịnh Húc dừng lại.
Dù sao anh cũng không thuộc về thời không này, cho nên lúc này anh cũng không cảm thấy khó khăn tiếp nhận.
Anh kỳ thực nhớ tới câu nói cũ của cố Tuyết Nghi nói "Quan trọng không phải thân phận mà chính là làm cái gì."
Hai người vừa nói dứt lời.
Phòng ngủ bên kia mơ hồ truyền đến một chút động tĩnh.
Thịnh Húc và Yến văn Gia lập tức đứng dậy lao tới, nhưng Yến Văn Hoành bị bỏ lại phía sau, anh mím chặt môi, không tham gia vào cuộc trò chuyện vừa rồi của họ, cũng không tham gia vào động tác của bọn họ.
Yến Văn Hoành sợ hãi.
Anh sợ khi mở cửa ra, bên tɾong vẫn trống rỗng.
Có một âm thanh "bốp" nhẹ vang lên, hình như là âm thanh của một cánh cửa nào đó đang mở ra.
Yến Văn Gia đẩy cửa.
Điều đầu tiên nhìn thấy là cánh cửa phòng tắm đóng kín, sau đó, một mĩ nhân cao ráo tɾong bộ trang phụccổ trang từ từ quay đầu lại, cô ấy trông giống như bước ra từ một bức tranh cổ hơn là những nữ diễn viên tɾong vô số bộ phim truyền hình cổ trang mà Yến văn Gia đã từng xem.
Yến Văn Gia hít một hơi “Chị dâu ”
Cố Tuyết Nghi xách làn váy lên " vừa mới tỉnh."
Giọng nói của cô gần như giống với trước đây.
Linh hồn của cô quá ℭường hãn, và người trước đó thực sự đã được thay đổi một cách tinh tế rấtgiống với bộ dáng lúc đầu của cô.