Nửa tiếng sau, Yến Văn Xu gặp Tưởng Mộng.
Lúc này đã là hai giờ rưỡi chiềụ
"Cô muốn đi đến bữa tiệc của Yến gia?" Giọng điệu của Yến Văn Xu châm chọc, không chút lưu tình. Rõ ràng là nói Tưởng Mộng không xứng đi đến bữa tiệc của Yến gia.
Biểu tình của Tưởng Mộng cứng đờ, thiếu chút nữa cơ mặt đã không chống đỡ nổi một nụ cười.
"Đúng vậy … Dù sao cũng phải giải quyết chuyện này, không phải sao? Ngài về nước, không phải cũng là vì chuyện này sao?"
Yến Văn Xu lạnh lùng nói "Vậy thì đi thôi."
Tưởng Mộng thở phào nhẹ nhõm.
Người đại diện đã âm thầm tìm cho cô ta một đội tạo hình tốt, chỉ chờ hôm nay đi tham gia bữa tiệc của Yến gia, lại một lần nữa diễm áp Cố Tuyết Nghi, rửa sạch những bình luận chửi rủa khinh bỉ cô ta trên Weibo.
Người đại diện quay lại, gọi điện thoại.
Nhưng một lát sau lại cứng mặt trở về "Bên kia phòng làm việc X,...... Không nhận đơn đặt hàng. Bọn họ ưu tiên nhận đơn của Kỷ Minh Minh.”
Sắc mặt Tưởng Mộng đại biến "Kỷ Minh Minh cũng muốn đi dự tiệc tối của Yến gia? Cô ta cũng xứng?"
Người đại diện thầm nghĩ không phải tất cả đều không "xứng" sao?
Tưởng Mộng cắn môi, nhìn về phía Yến Văn Xụ
Yến Văn Xu không kiên nhẫn nói "Sẽ không phải là cô định trông cậy muốn tôi giúp cô chứ?"
Yến Văn Xu mang danh tiếng của Yến gia, là danh viện tiểu thư nổi tiếng cả trong và ngoài nước, đương nhiên cô ấy có thể mời được đội ngũ tốt hơn ... Thậm chí nói không chừng ngay cả đội ngũ đỉnh cấp cũng có thể mời được.
Nhưng thái độ của Yến Văn Xu lại dội một chậu nước lạnh vào Tưởng Mộng.
Trong lòng Tưởng Mộng lo lắng, không ngờ thời điểm như vậy còn thua Cố Tuyết Nghi, chỉ có thể gọi điện thoại cho Tào Gia Diệp...
Chớp mắt đã đến 6 giờ chiềụ
Cố Tuyết Nghi vừa mới làm xong tạo hình, cô chậm rãi mở mắt ra, trước tiên bảo nữ giúp việc bưng đồ ăn tới. Chậm rãi dùng hết đồ ăn nhẹ, hoa quả, lại uống một chén trà nóng, sau đó mới đứng dậy chuẩn bị đi đến khách sạn.
Ekip tạo hình ở một bên nhìn sững sờ.
Bọn họ phục vụ minh tinh lưu lượng hàng đầu, phục vụ ảnh đế ảnh hậu của các liên hoan phim khác nhau, đương nhiên cũng phục vụ các phu nhân tiểu thư hào môn...
Trong những người này, có ngũ quan tinh xảo dung mạo mỹ, có khí chất phong tình xuất chúng, có người mang theo khí phách phu nhân hào môn đè người một đầu ...
Nhưng cho tới bây giờ chưa từng thấy qua có phu nhân hào môn nào lại có thể đem những thứ này tập trung trên cả người.
"Ngài..." Có một thanh niên đột nhiên đi nhanh hai bước, đến bên cạnh Cố Tuyết Nghi khom lưng, thay cô sắp xếp làn váy.
Cố Tuyết Nghi quay đầu lại.
Người đàn ông trẻ tuổi đối diện với ánh mắt của cô, dừng một chút, mới thuận lợi nói xong những lời còn lại "Ngài phải cẩn thận một chút."
Cố Tuyết Nghi cười nhạt với anh ta "Được."
Lại quay đầu lại, liếc mắt một cái đã thấy Trần Vu Cẩn đang chờ ở đó.
Nụ cười trên mặt Cố Tuyết Nghi còn chưa hoàn toàn biến mất, Trần Vu Cẩn vừa lúc bắt được một chút nụ cười thoáng qua kia. Mặt mày của cô hơi cong lên, đáy mắt như có ánh sáng phát ra, là vẻ đẹp hoàn toàn khác với lúc lãnh đạm ít nói.
Trần Vu Cẩn dừng một chút, nghiêng người "Phu nhân, mời."
Trần Vu Cẩn là ai?