⬅ Trước Tiếp ➡
"Xin lỗi, Yến Tổng lúc trước đã mời cô tới chỗ của ta làm khách." Cố Tuyết Nghi nói.
"Không sao cả. Lúc đó cô là.. biến mất sao? Yến Tổng cho rằng là Tống gia làm sao?" Úc Tiểu Tiểu không biết nguyên nhân sâu xa hơn, chỉ cho rằng là như vậy.
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng gật đầu, ngắn gọn nói với cô ta vài câụ
KChờ Úc Tiêu Tiêu lấy lại tinh thần, cô ta mới bất giác phát hiện chính mình đã nói không ít lời đối với Cố Tuyết Nghi.
"Vậy tôi đi trước." Cố Tuyết Nghi đứng dậy.
Yến Triều ở một bên lập tức cầm lấy áo khoác của cô lên, vẻ mặt lạnh lùng đi phía sau Cố Tuyết Nghi, nhưng khi Cố Tuyết Nghi dừng lại, quay người chờ anh, Úc Tiểu Tiểu nhìn thấy trên mặt Yến Triều mang the0 một nụ cười ôn nhụ
Úc Tiểu Tiểu cảm giác được sự rung động.
Mặc dù côh ấy đã biết rằng Yến Tổng thích Cố nữ sĩ, các phương tiện truyền thông đã đưa tin rấtnhiều về việc anh the0 đuổi Cố Tuyết nghi thế nào mới có thể tái hôn... Nhưng khi cô thực sự nhìn thấy hai người họ đi cùng nhau, trông ôn nhu lại còn ăn ý, Úc Tiểu Tiểu lúc này mới cảm thấy rung động.
Hai người giống nhau cứ thế đã trở thành một đôi...
Úc Tiểu Tiểu vẻ mặt đau khổ đứng dậy.
Cô ta phải quay lại giúp Tống cảnh, Tống cảnh hiện giờ đã quá mệt mỏi rồi.
Úc Tiểu Tiểu đi ra ngoài, tɾong đầu không nghe thấy tiếng "bụp" một tiếng, h0àn toàn vỡ vụn.
Tuyến đường vốn thuộc về nam nữ chính, dưới tác dụng͟͟ của ℭường đại bất khả kháng, cứ thế mà vỡ vụn. Sau khi Yến Triều lên xe, thản nhiên lên tiếng "Lúc trước em nghĩ anh sẽ mang cô ta từ Châu Phi trở về saoo??"
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Ừm."
"Hiện tại Cố tổng có yên tâm với anh không? Sẽ bởi vì đoạn cốt truyện không biết ai viết ra mà ghét anh sao?" Yến Triều nhịn không được hỏi lại hỏi tiếp
Cố Tuyết Nghi ngước mắt nhìn anh "Kể từ ngày đó, em đối với Yến tổng tɾong lòng cực kỳ yên tâm,em biết Yến Tổng là một người rấtthông minh, đáng để hợp tác."Cố Tuyết Nghi tin tưởng anh.
Cô không dễ dàng phán đoán anh chỉ vì những tình tiết đã định sẵn.
Yến Triều mím môi, cười nhàn nhạt “Càng ngày anh phát hiện càng thấy mình lại càng yêu Cố tổng nhiều hơn một chút."
Cố Tuyết Nghi giật mình một chút, không biết mình vừa nói câu gì, khiến cảm xúc của Yến Triều đột nhiên thay đổi.
má cô hơi đỏ lên, quay đầu nhìn về phía tài xế cùng vệ sĩ.
Hai người dường như cái gì cũng đều không nghe thấy gì, ngồi thẳng dậy.
Cố Tuyết Nghi đổi chủ đề nói "Ở đây có thể yên tâm." "Tống gia đang nhắm vào Tống cảnh, Úc Tiểu Tiểu đứng về phía Tống cảnh, nói tóm lại, đám người này chẳng khác nào đang nhắm vào Úc Tiểu Tiểụ" .”
Rất nhanh bọn họ sẽ bị hào quang ℭường đại của nữ chủ công kích.
Yến Triều không còn mù quáng xuấtra những lời tình cảm kia nữa.
Trên thực tế, cho dù có yêu cầu Yến Tổng nghẹn thêm một chút nữa, anh cũng không nhịn được.
Yến Triều lặng lẽ chạm vào mu bàn tay Cố Tuyết Nghi, xoa xoa ngón tay của cô, đáp "Ừm."
Úc Tiểu Tiểu và Tống gia không còn quan trọng nữa.

Sau khi giải quyết xong chuyện của Úc Tiểu Tiểu, bọn họ rấtnhanh bọn họ khởi hành bay đến đảo trước.
Đám người Yến gia tụt lại phía sau vì rấtnhiều công việc và chuyên học tập của bản thân.

⬅ Trước Tiếp ➡