⬅ Trước Tiếp ➡
Một ngày sau khi Vương Vân bị bắt đi vì mất khống chế mà đá vào xe, những bức ảnh Cố Tuyết Nghi cùng Yến Triều đến bệnh viện để khám thai đã được đăng lên mạng.
Trong lúc nhất thời, toànhọ không mảy may quan tâm gì đến việc trào phúng Vương Vân và người đại diện của cô ta nữa.
Thật khó để tưởng tượng rằng Yến tổng và Cố tổng có một đứa con. . .
Thực ra tôi càng tò mò hơn, người phụ nữ như Cố Tổng và người thường sau khi mang thai sẽ có gì khác biệt?
Không phải tất cả đều giống nhau sao???
Liệu Đám nhóc của Yến gia có cảm thấy thất sủng hay không?
Không đời nào. Sau khi chú hổ con này chào đời, chắc chắn sẽ được rấtnhiều đại lão cưng chiều đi. Mẹ kiếp, chỉ nghĩ về nó thôi là tôi đã ngưỡng mộ. Đứa bé này còn tɾong bụng, nhưng đã là người chiến thắng nhân sinh rồi sao?
Có đủ loại suy đoán và chờ mong trên mạng.
Mà Lúc này Cố Tuyết Nghi đang đi đến hiện trường dự án phim mới mà cô đầu tư.
Từ trên xuống dưới đoàn làm phim đều đồng loạt xuấtđộng, giống như tiểu nha h0àn xã hội cũ, nghênh đón xa giá của Cố Tuyết Nghi.
Lương ảnh để đứng bên trái đạo diễn hạ thấp tư thái, nghênh đón mở cửa xe ra "... Cố... Không, Yến tổng."
Lương ảnh để ngây ngẩn cả người, nghênh đón ánh mắt lãnh đạm của Yến Triềụ
Rõ ràng không có dấu vết của sự tức giận.
Nhưng không hiểu sao lại lạnh sống lưng, anh tacúi đầu nặn ra một câu "Không phải là Cố tổng sao? Cố tổng đâu?"
Lúc này Lương ảnh để phát hiện, hình như Yến tổng lại hờ hững nhìn anh ta một cái.
Thấy vậy anh ta cả người bất giác lạnh run.
Tôn Quân Nghĩa cũng có mặt
Anh ta nhanh chóng nhận ra chuyện gì đang xảy ra, kéo Lương ảnh đế và lùi lại phía sau ,sau đó mỉm cười nhìn Yến Triều "Yến Tổng, Cố tống đang ở tɾong xe phải không?"
Ha.. ha ha.
Yến Triều người này mà cũng được gọi là quân tử sao?
Bình giấm thì đúng hơn.
Tôn Tuấn Nghĩa bị Yến Triều nhìn chằm chằm, thầm nghĩ tɾong lòng.
Yến Triều trả lời " ừm, đã ngủ thiếp đi trên đường tới đây."
Nói cách khác, bây giờ vẫn còn ngủ?
Anh cũng không định đánh thức Cố tổng?
Toàn bộ đoàn làm phim đều sửng sốt.
“Vậy thì chờ một chút đi." Tôn Tuấn Nghĩa quyết đoán lên tiếng.
Sự chờ đợi này là nửa giờ.
Dù sao ngủ tɾong xe cũng không thoải mái lắm, Cố Tuyết Nghi chậm rãi ngồi dậy, thả chiếc áo vest đang mặc trên người xuống.
" Yến Triều?"
"Ừm." Yến Triều đáp.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi chớp mắt, sau đó tầm nhìn của cô trở lại rõ ràng.
"đến rồi?"
"Đúng vậy."
Cố Tuyết Nghi gần đây rấtdễ buồn ngủ, cô cũng quen rồi nên cũng không thấy lạ.
Chỉ hỏi “ đã đợi bao lâu rồi?”
Sau đó mọi người đợi ngoài xe đều nghe thấy Yến Tổng mặt không đỏ tim không đậpnói “Chỉ vài phút thôi.”
Mọi người ...
Cố Tuyết Nghi gật đầu, giữ lấy cánh tay Yến Triều, đỡ một chút mượn lực xuống xe.
Mọi người nhìn thấy Cố Tuyết Nghi, đều bất giác giật mình.
Cô mặc một chiếc váy màu tím, trên mặt trang điểm nhẹ, cuộc sống hôn nhân và việc mang thai đột ngột dường như không mang đến cho cô bất kỳ thay đổi xấu nào.
Dường như trên mặt cô còn có thêm một chút hương vị lười biếng.
Đứng ở nơi đó, mỹ mạo khí chất đều đè người ta một đầu, phá lệ động lòng người.
"Đi thôi." Cố Tuyết Nghi nói.

⬅ Trước Tiếp ➡