Cố Tuyết Nghi cũng lặng lẽ dừng lại, không lên tiếng nào nữa.
Cô không hối hận khi phải trải qua đau đớn này, nhưng mà cả người đều có mùi máu, thật sự là có chút khó chịụ
Cô lười biếng dựa vào Yến Triều hỏi "Đứa bé đâu?”
"Ở tɾong phòng trẻ."
"Trông như thế nào?" Cố Tuyết Nghi lại hỏi.
Lúc này Yến Triều mới buông cô ra một chút, lấy đïện thoại ra, lật từng bức ảnh chụp cho cô xem.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi chớp mắt "Yến Tổng đã chụp ảnh?"
“Ừm.” Yến Triều lên tiếng “ Anh nghĩ em có thể sẽ muốn xem ngay khi tỉnh dậy.”
"Yến tổng đã ôm con chưa?"
"Có Có rấtnhiều người ôm nó."
Phản ứng của Yến Triều có vẻ hơi lãnh đạm.
Lúc này anh mới thấp giọng hỏi "Thuốc tê đã hết tác dụng͟͟ chưa? Có đau không?"
"Khẳng định là vẫn còn đau, nhưng vẫn còn tốt, ngược lại em có thể chịu đựng được." Cố Tuyết Nghi nói xong, chân tay của cô liền thả lỏng hơn một chút.
Trước kia khi cô còn ở thời cổ đại, đã gặp qua quá nhiều người chỉ lo chạy the0 hài tử, ngược lại hiếm thấy người như Yến Triềụ Cố Tuyết Nghi cảm thấy có chút mới mẻ, ngược lại không nhận ra chút lạnh lẽo..
"Có muốn ăn cái gì không?" Yến Triều lại hỏi.
Cố Tuyết Nghi nhìn chằm chằm ảnh chụp hai lần
Cố Tuyết Nghi lần đầu tiên nhìn vào bức ảnh.
Đứa bé ở tɾong ảnh chụp, phảng phất như chỉ to bằng bàn tay, cả khuôn mặt nhăn nhúm, miễn cưỡng lộ ra vài phần hương vị đáng yêụ
Cố Tuyết Nghi giật mình, có chút thắc mắc "Đứa bé em sinh ra... Như vậy."
Cô chưa từng nhìn thấy một đứa trẻ sơ sinh bao giờ, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy, nhưng nó lại thực sự khác với những gì cô tưởng tượng.
Tuy nhiên, Yến Triều đã vất vả làm đủ bài tập về nhà trước đó, anh đã làm tất cả những gì Cố Tuyết Nghi cần cũng như điều gì là không tốt cho phụ nữ khi mang thai cũng như giai đoạn Sinh con.
Yếnn Triều nhìn lướt qua bức ảnh và tìm ra một số điểm tương đồng với Cố Tuyết Nghi từ trên người của đứa bé. Lúc này, mới có một chút hương vị huyết mạch tương liên.
"Một đứa trẻ sơ sinh sẽ thay đổi rấtnhiều sau một tuần."
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Hồi tưởng lại một chút những đứa trẻ mấy tháng tuổi mà cô từng gặp qua, đều là những bảo bối đáng yêụ
Chẳng có lý do gì mà cô và các con của Yến Triều lại xấu xí như vậy.
Lúc này, Yến Triều giơ tay bấm chuông y tá, kêu người mang đồ ăn vào.
Cố Tuyết Nghi quay người, liếc nhìn một cái, hỏi "Là cháo sao?"
“Có cháo, còn có những cái khác.” Yến Triều đọc tên danh sách các món ăn, đều là những món Cố Tuyết Nghi tương đối yêu thích.
Y tá the0 sát phía sau, đang định giúp Cố Tuyết Nghi "Cố tổng, để tôi."
Yến Triều lại không có ý định buông tay “ Không cần.”
Y tá có chút sợ hãi, nhanh chóng có ý thức lùi lại. Chỉ là nhịn không được mà buồn bực . cho làm, vậy người có tiền này còn thuê y tá làm gì ?
Chiếc bàn nhỏ trước mặt Cố Tuyết Nghi nhanh chóng được dựng xong, cô lười biếng dựa vào lòng ngực Yến Triều, vừa nếm thử liền nếm ra hương vị.
" Yến Tổng là tự mình làm?"
"Ừm."
" Nếu không phải chỉ có một đôi tay, anh hận không thể bất cứ chuyện gì của Cố Tuyết Nghi cũng do bản thân đích thân làm.
Nhưng như vậy không khỏi quá có du͙c vọng khống chế.
Anh cần phải kiềm chế.