Ngày mai chú Yến Văn Hoành sẽ đón cậu đi tham quan phòng thí nghiệm của bọn họ, ngày kia cậu sẽ đi ủng hộ bộ phim mới của chú hai Yến Văn Gia, ngày mốt nữa cậu sẽ đi xem buổi Chương trình của cô, rấtbận.
tɾong phòng khách.
Cố Tuyết Nghi cũng lười biếng đưa ra yêu cầu của mình " Em muốn đi Bắc Cực."
" Được."
" Em còn muốn học trượt tuyết, Yến Tổng thì sao?"
"Ừm ,anh sẽ dạy cho phu nhân."
Yến Triều cúi người bế cô lên, hai người chậm rãi đi lên lầụ
Anh không có đưa ra yêu cầu của chính mình.
Anh chỉ cúi đầu hôn lên môi cô, giọng có chút chua “Anh đã xem bài phỏng vấn của Phong Dụ”
Cố Tuyết Nghi cầm lấy cà vạt của anh nói, nói "Hả? Anh ta nói cái gì?"
"Không có gì."
Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào anh.
Yến Triều khẽ động, hôn lên đầu cô, lại hôn lên mắt cô, nhỏ giọng nói "Ngày mai anh cũng muốn trả lời phỏng vấn.”
"Ửm?"
"Muốn nói… anh yêu em."
Ở một không gian và thời gian xa xôi khác.
Các sử quan nghiêm túc ghi lại ba chữ “Cố Tuyết Nghi” tɾong sử sách, đồng thời, cũng có người cũng ghi vào lịch sử của Thịnh gia và Cố gia.
Lần này không còn là “năm thứ 21 Tấn Nguyên, tɾúng tà túy,sau đó không có tin tức gì nữa”.
Sử sách ghi lại chi tiết cuộc đời của cô, cô lớn lên như thế nào, cô gả vào gia tộc Thịnh gia như thế nào, làm thế nào để nâng đỡ Thịnh gia, còn làm thế nào để tái giá, ngày tái giá đó có mười dặm hồng trang, h0àng đế tự mình chủ hôn, phô trương như vậy, từ xưa đến nay chưa có người nào được như vậy.
Còn nhớ sau khi con cháu ,Thịnh gia làm quan, làm tướng, vẫn tẩu này đe0 ở bên miệng như cũ.
Tấn Nguyên năm thứ 30.
Thịnh Trường Lâm đã được tấn lên vị hữu tướng trẻ tuổi nhất.
Anh dừng tay lại và vẽ một nét bút cuối cùng.
“Được rồi.” Anh thấp giọng nói “Hãy đem vật này và đặt vào tɾong từ đường để trân trọng và đời đời lâu truyền."
Nghe vậy, nha h0àn lúc này mới lớn mặt ngẩng đầu nhìn lên.
Đó là một bức tranh.
Nữ nhân tɾong tranh có búi tóc lưu vân, đôi lông mày đẹp như tranh vẽ, mặc áo khoác tay rộng rãi, ngồi tɾong đình, trên tay cầm chén..
Những người còn lại cúi đầu cung kính trước nàng.
Đúng là một vẻ đẹp thực sự có một không hai.
–Chân chân tuyệt thế đại mỹ nhân–