⬅ Trước Tiếp ➡
Đáy lòng Cố Tuyết Nghi đang suy đoán, nhưng trên mặt lại không lộ ra chút nào.
Giang Việt cũng có chút bối rối.
Giang Việt nhìn chằm chằm khuôn mặt yên tĩnh của Cố Tuyết Nghi, nhịn không được nghĩ thầm, chẳng lẽ Cố Tuyết Nghi không hiểu mấy thứ này, Trần Vu Cẩn lừa gạt cô, cô thật đúng là đem thứ này làm ngon ngọt muốn chia cho anh ta?
Giang Việt mím môi, đang chuẩn bị nói gì đó.
Đột nhiên Cố Tuyết Nghi thản nhiên cười cười "Giang tiên sinh sẽ cần."
Cần? Anh ta cần cái gì?
Cần hạng mục của Bảo Hâm sao?
Chó má.
Giang Việt đem hai chữ cuối cùng tự mình nghẹn ở trong lòng.
Anh ta quay đầu nhìn thoáng qua Trần Vu Cẩn, nói "Mẹ nó sẽ không phải là Trần Vu Cẩn nói cái gì cô liền tin cái đó."
Nói xong Giang Việt còn nhíu mày, trong đầu hiện lên hình ảnh Trần Vu Cẩn khom lưng kéo váy cho Cố Tuyết Nghi...
Vì thế Cố Tuyết Nghi cũng quay đầu lại nhìn thoáng qua Trần Vu Cẩn.
Cô đáp một tiếng "Ừm."
Giang Việt nghe qua có chút có lệ, cho dù như thế nào thì cũng đều cảm thấy không thoải mái.
Trần Vu Cẩn tên hổ mặt cười này, quả nhiên mẹ nó chỉ biết gạt người.
Trần Vu Cẩn ở bên kia cũng bị nhìn đến không giải thích được.
Giang Nhị nói cái gì?
"Giản tiên sinh, thật ngại quá, xin lỗi không thể tiếp được một chút." Trần Vu Cẩn nói xong, chuẩn bị đi về phía bên kia.
Giản Xương Minh thản nhiên nói "Vừa lúc tôi cũng có chuyện muốn nói với Yến phu nhân."
Bước chân của Trần Vu Cẩn chậm lại, miễn cưỡng để Giản Xương Minh đi cùng mình.
Những người khác thấy thế, cũng đều thức thời không tiến lên tiếp lời.
"Gần đây Giang tổng có khỏe không?" Đây là Trần Vu Cẩn chủ động hỏi thăm Giang Việt.
"Yến phu nhân." Đây là âm thanh vừa lễ phép vừa khách khí của Giản Xương Minh.
Nhưng những giọng nói này đều bị một giọng nói khác đột nhiên xen ngang cắt đứt "Cố Tuyết Nghi.”
Giọng nói của người tới hơi lạnh lẽo, cô ta nói "Chúng ta nói chuyện."
Cố Tuyết Nghi nhìn qua.
Người đến mặc quần áo cao cấp của Chanel, tóc nhuộm màu vàng, còn toàn bộ bị buộc thành một bím tóc nhỏ. A không, hình như ở thời đại này gọi là ... Bím dây thừng?
Tuổi tác của cô gái kia rất trẻ, ngũ quan thanh tú, thân hình mảnh khảnh, cái nhướng mày kia cũng không quá thích hợp với cô ta.
Cả người đều tràn đầy kiêu ngạo không kiềm chế được.
Sắc mặt Trần Vu Cẩn hơi trầm xuống, bất động thanh sắc bước sang bên cạnh nửa bước, thoáng cái đã ngăn cản hơn phân nửa người của Cố Tuyết Nghi, đồng thời cũng làm cho cô gái kia chú ý tới anh ta.
Cô gái kia thấy anh ta, sắc mặt có biến hóa.
Trong chớp mắt hoảng hốt.
Nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường.
"Trần tổng..."
Cố Tuyết Nghi quay đầu hỏi Trần Vu Cẩn "Cô ấy là ai?"
Trần Vu Cẩn "..."
Cô gái kia "..."
Cô gái kia xấu hổ tức giận nhìn Cố Tuyết Nghi "Cô giả vờ cái gì? Cô không quen biết tôi sao?"
Trần Vu Cẩn đã quen với lời nói kinh người của Cố Tuyết Nghi, anh ta dừng một chút, nói "Phu nhân, đây là Yến Tam tiểu thư, Yến Văn Xụ"
Yến Văn Xu càng cảm thấy nóng nảy.
Từ khi nào Trần Vu Cẩn đã trở thành người của Cố Tuyết Nghi? Thế nhưng còn nghiêm túc giải thích với Cố Tuyết Nghi?

⬅ Trước Tiếp ➡