“Chín giờ rưỡi.”
“Sao lại sớm như vậy?” Hại cậu chạy một chuyến không công.
Yến Văn Xu lộ vẻ kỳ quái “ Vì..bởi vì Cố Tuyết Nghi bảo, cô ấy muốn ngủ sớm.”
Yến Văn Bách ???
Yến Văn Xu nhìn thấy biểu tình vừa khó hiểu vừa chấn̵ kinh của Yến Văn Bách, tâm trạng lúc này mới bình ổn.
Cô cũng cảm thấy kỳ lại, không, là chấn̵ kinh.
Giản Xương Minh, Giang Việt, Trần Vu Cẩn, còn mấy người khác nữa… thế mà đều chấp nhận đề nghị của Cố Tuyết Nghi, đúng 9 giờ rưỡi liền tàn tiệc
Yến Văn Bách lách qua người Yến Văn Xu, đi nhanh lên lầụ
“Đi tìm Cố Tuyết Nghi sao?” Yến Văn Xu nhịn không được lên tiếng.
Cô muốn nhắc nhở cậu, Cố Tuyết Nghi hiện tại rấtkhó đối đầụ
Nhưng nghĩ nghĩ, lại thôi.
Đợi tới khi quay đầu lại thì bóng của Yến Văn Bách đã biến mất.
Đây là lần đầu tiên Yến Văn Bách chủ động tìm đến phòng Cố Tuyết Nghi.
Cậu nghĩ cũng không thèm nghĩ liền gõ cửa, lại gõ rấtgấp.
Thực ra với khí lực của cậu, cậu cảm thấy đã rấtnhẹ nhàng rồi.
Nhưng Yến Văn Bách lại không biết, vì sao bản thân lại tức giận đến như vậy.
Cửa rấtnhanh mở ra.
“Hửm? Có việc gì?” The0 tiếng nói vang lên, thân ảnh của Cố Tuyết Nghi cũng xuấthiện phía sau cửa.
Cô mặc trên người một bộ đồ ngủ, tóc vẫn còn ướt, mi mắt vẫn còn vương chút nước.
Lời lên tiếng cuống họng của Yến Văn Bách liền bị khựng lại.
Cậu lập tức xoay đầu đi chỗ khác.
Thực ra Cố Tuyết Nghi mặc như vậy cũng bình thường, nhưng người trẻ tuổi mà , vẫn luôn có những cái suy nghĩ kỳ quái….
Yến Văn Bách vội vàng ép chết cái suy nghĩ tɾong đầu kia, đáy lòng vẫn cảm thấy xấu hổ.
“Không..không có gì.” Yến Văn Bách nặn ra một câu, sau đó quay đầu đi nhanh xuống lầụ
Đi tới lầu 2, Yến Văn Bách mới quay đầu lại.
Cậu lại lần nữa gõ cửa phòng của Cố Tuyết Nghi.
Tóc của Cố Tuyết Nghi vừa mới sấy tóc được một nửa, mắt cô khẽ híp, vẻ mặt như cũ ôn hòa an tĩnh, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt, thậm chí là có chút sắc bén.
“Nếu như lần này vẫn không nói rõ….”
Yến Văn Bách căng chặt phần lưng “Bữa tiệc…thuận lợi chứ?”
“Rất thuận lợi.” Cố Tuyết Nghi ngẩn ra “Đã biết quan tâm người khác rồi? Ừ, có tiến bộ.”
Yến Văn Bách nghe cô dùng lời lẽ nghiêm túc khen đến mức lưng càng căng, trên mặt cảm thấy nóng rát.
Cậu trước giờ chưa từng được khen bởi những chuyện nhỏ như vậy.
Mà Cố Tuyết Nghi lại xoay người đi vào tɾong phòng.
Yến Văn Bách nháy mắt căng thẳng, cô sẽ không…sẽ không đi lấy thắt lưng chứ?
Đợi Cố Tuyết Nghi quay lại, cô mở bàn tay ra, là một huy hiệu gắn trên ngực.
Huy hiệu nhìn qua chẳng có vẻ cao quý gì cả, chỉ là một cái đế hình tròn, mặt trên có vẽ hình đồ ăn, ở giữa khắc một ngôi sao.
“Phần thưởng.” Cố Tuyết Nghi đặt ngôi sao vào tɾong tay cậu, sau đó đóng cửa lại.
Yến Văn Bách đứng tại đó, không tự giác mà đem huy hiệu nắm chặt tɾong tay.
Đây là lần đầu tiên cậu nhận được cái gọi là…..
“Phần thưởng”.
Trong đoàn phim, Yến Văn Gia cũng đợi được tin tức mà cậu muốn.
#Yến hội Sirika#
Xếp hạng hotsearch đứng thứ 26.
Nhưng đợi tới lúc Yến Văn Gia quay xong phân cảnh, lần nữa ngồi xuống đọc
Hotsearch thứ 3.