Trần Vu Cẩn mấy ngày nay đã quen với việc nhận cuộc gọi từ Cố Tuyết Nghi, cảm thấy chẳng có gì lạ cả, thuận tiện tiếp thôi.
Cảm giác vi diệu ngừng lại chỉ tɾong một giây, rồi rấtnhanh tan biến.
Điều khiến mọi người để ý hơn là, Trần tổng quả nhiên là trợ thủ đắc lực của Yến tổng, đến cả Yến phu nhân cũng không dám chậm trễ.
Trần Vu Cẩn chỉ ra một thư ký đi xuống dưới đón Cố Tuyết Nghi, sau đó mới tiếp tục cuộc họp.
Sau khi họp xong, Trần Vu Cẩn đi đến phòng trà gặp Cố Tuyết Nghi.
“Chúng ta nói một chút về chuyện của Bảo Hâm.” Cố Tuyết Nghi đi thẳng vào vấn đề.
Động tác của Trần Vu Cẩn khẽ khựng lại “Phu nhân sao lại có hứng thú với chuyện nàyy?” Anh không thể không thừa nhận, so với trước đây, cô giống như đổi thành một người khác, thay đổi quá nhiềụ
Cô trở nên còn thông minh hơn.
Nhưng việc của Bảo Hâm vẫn không liên quan đến cô.
Cố Tuyết Nghi lại trả lời vô cùng ngắn gọn “Tôi không hi vọng Yến thị phá sản."
"Tôi sống không nổi cuộc sống nghèo khó đâụ”
Trần Vu Cẩn "...."
Thật là….khiến người ta không cách nào phản bác cả.
Cố Tuyết Nghi trước đây dã tâm đều viết trên mặt, nhưng miệng lại chưa bao giờ thừa nhận lợi ích do Yến Gia mang lại cho cô ta, thậm chí còn thích giả dạng làm người bị hại, lên án việc Yến tổng đối xử lạnh nhạt với chính mình.
Làm người ta thấy kinh tởm đến cực điểm.
Mà Cố Tuyết Nghi của hiện tại, lại phóng khoáng thoải mái nói ra...
Dù sao vẫn không thể khiến người ta thấy ghét được.
“Phu nhân có thể yên tâm, Yến thị sẽ không bởi vì một Bảo Hâm mà phá sản.”
“Tôi từ trước đến nay chỉ tin vào những thứ mà tôi tận mắt nhìn thấy.”
Ánh mắt Trần Vu Cẩn khẽ khẽ động.
Anh cũng nghĩ như vậy.
Trần Vu Cẩn đột nhiên nhớ tới hôm tới nhà họ Yến, nhìn thấy cuốn sách.
Cố Tuyết Nghi của hiện tại, có rấtnhiều điểm tương đồng với anh.
“Tra xét gia sản Yến thị, là quyền lợi hợp pháp của phu nhân.” Trần Vu Cẩn nói.
Cố Tuyết Nghi khẽ mỉm cười, đứng lên, hỏi “Nhà ăn của văn phòng Yến thị, có món nào ngon không?”
Hai người liền không nhắc tới chuyện Bảo Hâm nữa, bởi vì Cố Tuyết Nghi đã nhận được đáp án mình muốn từ lời của Trần Vu Cẩn.
Trần Vu Cẩn dẫn Cố Tuyết Nghi tới nhà ăn “Có thể thử một chút cá quế chiên xù.
Nếu như phu nhân có thể ăn cay có thể thử thịt miếng luộc.
Thích dùng canh thì có thể thử Phật nhảy tường….”
Nhân viên của Yến thị nhìn thấy Cố Tuyết Nghi đi cùng Trần Vu Cẩn tới nhà ăn, lúc này cuối cùng mới có cảm giác công ty này cuối cùng cũng có bà chủ rồi.
Lúc Cố Tuyết Nghi đang ngồi dùng bữa tại nhà ăn của nhân viên, thì trên mạng đang bàn tán về cô, mang the0 đủ loại bát quái nghị luân, đều làm ra vẻ hận không thể đào hết tổ tông mười tám đời nhà cô ra để bàn tán.
Tới nói một chút Cố Tuyết Nghi lợi hại cỡ nào?
Việc Giang Nhị cho cô ấy mặt mũi đã đủ lợi hại rồi.
Giang Nhị là ai chứ? Tính khí thật sự rấttệ.
Nói không nể mặt liền không nể mặt, có là thiên vương lão tử cũng chả là gì a.
Mặc tây trang lên người thì là thương nhân, tháo tây trang ra thì chính là lưu manh.