⬅ Trước Tiếp ➡
Thật vất vả mới tốt nghiệp trung học, cô mong đợi lên đại học để được yêu đương, triển khai con đường yêu đương ôm ấp sắp tới, tâm thiếu nữ ngây thơ nhảy nhót, tính toán hoá thân thành ngốc bạch ngọt sắp xếp yêu đương______
Kết quả, thư thông báo trúng tuyển vừa đưa tới, cả người cô choáng váng.
Một trường đại học kỹ thuật.
Trong ấn tượng trước giờ của cô, soái ca ở đại học kỹ thuật rất rải rác.
Mà trong số lượng soái ca ít ỏi đó, tám phần đã có bạn gái, còn hai phần còn lại thì chơi chưa đủ, dựa vào gương mặt kia tính yêu cả đội bóng đá, còn muốn nuôi một hồ lốp xe dự phòng.
Đạm Anh Anh chán ghét việc đào góc tường nhà người ta, càng chán ghét hải vương*, mà thực tế đúng là như vậy, cho nên bốn năm đại học, lại treo quả trứng ngỗng.
*Hải vương: kiểu giống tra nam tán tỉnh 1 lúc 2 3 cô cùng lúc nhưng lại dịu dàng đối xử tốt với mọi người.
Nhưng mà cũng có thu hoạch, bốn năm kia cô đi gây sự nghiệp, viết một bản tiểu thuyết, còn đạt được thành tựu, lại bán bản quyền cho mạng lưới phim, lập tức liền được khai máy.
Vốn nghĩ đàn ông không có thì thôi, có tiền cũng rất tốt, nhưng có lẽ là cửa không nhà trống quá lâu, sau khi tốt nghiệp đại học, cô càng cảm giác được rõ ràng, bản thân thật sự, quá muốn, quá muốn yêu đương.
Không có tình yêu, có một người bạn ngủ đẹp trai, thân hình tốt, có năng lực làm tình cũng được nha. a t-t.
Tuy là nói như vậy, nhưng thật ra cô cũng không có đến mức đói khát như vậy, dù sao cũng là người có lý tưởng chủ nghĩa, về phương diện tình cảm cũng có chút bị động.
Cho nên cô chỉ là xa xa ngắm nhìn soái ca kia, trong lòng dời sông lấp biển, lý trí quay lại, thu hồi tầm mắt, giả bộ như không có chuyện gì quay đầu bước đi.
Đi chưa được mấy bước thì nhìn thấy phó đạo diễn.
Phó đạo diễn: "Anh Anh! Sao cô lai ra lâu vậy? Bánh xốp vừa mới dọn lên, bọn họ đã nhanh chóng ăn hết rồi! Cũng may là tôi giúp cô giữ lại một phần, ôi, mau đến đây nếm thử đi!"
Đạo diễn bộ này là nam, mắt nhỏ mũi tẹt, nhìn qua bộ dáng có chút háo sắc.
Đạm Anh Anh vốn muốn không muốn ăn, nhưng vì kháng cự với sự gần gũi của ông ta, sợ đẩy tới đẩy lui, ngược lại sẽ giúp ông ta lợi dụng cơ hội đụng chạm mình, thế là trực tiếp đưa tay, nhanh chóng lấy phần bánh xốp.
Toàn bộ quá trình một góc ngón tay cũng không chạm được.
Ánh mắt phó đạo diễn hoảng sợ, giấu đi một chút thất lạc vừa rồi, rất nhanh lại cười cười xích lại gần cô.
"Thấy tôi tốt với cô không?"
Cô không muốn đáp lại, nhưng lại cùng nhau hợp tác quay phim, lại không thể quá cứng rắn được, thế là cô giả bộ lảng tránh bằng hành động ăn bánh, dùng lưng ngăn cản phó đạo diễn đang từng chút tiến đến gần mình.
Cô nhai hai cái, không hứng lắm, không muốn biểu lộ sự không thích lên trên mặt: "Mùi vị cũng được, chúng ta trở về đi."
Cô không thấy được, trong nháy mắt đôi mắt của phó đạo diễn sáng lên một chút.

⬅ Trước Tiếp ➡