⬅ Trước Tiếp ➡
Nhận biết được điểm này, nhìn thấy sau lưng cô cũng không có chỗ dựa lớn nào, ông ta liền nổi lên tà tâm, làm chút thuốc, nghĩ đến chuyện đêm nay xong, lại chụp vài tấm ảnh, ghi lại vài ba cái video quay lại cảnh ân ái, không lo cô dám không nghe lời.
Đến lúc đó, ông muốn làm gì thì làm.
______Chỉ tiếc là, không biết cơn gió nào lại thổi cái vị Phó Hoài Này tới đây vậy?
Đạm Anh Anh chân vừa mềm, ông ta còn chưa kịp làm cái gì, Phó Hoài không biết từ nơi nào lao đến, đem người phụ nữ gắt gao ôm vào trong ngực.
Phó đạo diễn chỉ có thể tiếc nuối thở dài, trong lòng mong đợi Phó tổng ăn xong lại cho mình vài mảnh vụn, để ông ta cũng có thể nếm thử được chút mùi vị.
Nghĩ như vậy, điện thoại vang lên, là một số xa lạ, lại biết tên của anh.
Biết Phó Hoài thực sự có rất ít người, biết rõ anh lại càng ít hơn.
Trái tim phó đạo diễn nhảy thịch một cái, đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích.
*******************
Một bên khác, chiếc Bentley màu đen đang trên đường phóng nhanh đi.
Phó Hoài đã một trăm lẻ một lần đẩy cái tay đang muốn cởi quần áo của cô ra.
Người đàn ông thấp giọng: "Đừng lộn xộn."
Đại não cô hỗn độn, giống như say rượu đến không biết trời trăng gì nữa, khép nửa đôi mắt, lộ ra cái cổ thon dài: "Tôi nóng............nha."
Thanh âm của cô gái nhỏ mềm mại, âm cuối còn có chút cao lên, giống như một cái móc câu nhỏ, cào nhẹ vào lòng người làm người ta khó nhịn.
Cô thật sự là rất nóng, lại còn do không an phận mà làm loạn nên quần áo có chút xốc xếch, lộ ra hai khối tròn nhỏ trắng noãn.
Phó Hoài đưa tay tiến vào, nắm chặt một bên vuốt ve, tiếng hít thở ngày càng nặng nề, pha lẫn một chút dục niệm khàn khàn.
"Dễ chịu hơn một chút chưa?"
Anh rất khắc chế, chỉ bóp hai cái liền rời đi, nhưng đầu ngón tay lạnh buốt, quá mức dễ chịu, Đạm Anh Anh nhịn không được tiến đến gần hơn một chút, bờ môi sắp dán lên vành tai anh: "Không có.......... không, anh đừng có nhỏ mọn như vậy chứ, một lần nữa đi..."
Cô rất choáng, cũng cực kì khó chịu, nhưng mơ hồ còn giãy dụa một tia lí trí sót lại, cô không biết người bên cạnh là ai, lại không biến có phải là cái tên xấu xí cặn bã hèn hạ kia không.
Chỉ là trên cơ thể này toát ra một cỗ khí mang mùi gỗ rất dễ chịu, ý cảnh xa xăm, cô thực không thấy rõ được tướng mạo, nhưng ánh đèn đơn giản chiếu xuống thoáng một cái, lại sinh ra một tia khác thường, làm cho lòng người nhảy nhót ảo giác.
Phó Hoài không đáp ứng lại nguyện vọng của cô, chỉ nói là.
"Đợi lát nữa trở về phòng nghỉ, bật điều hòa thấp xuống một chút là sẽ không nóng nữa."
Yết hầu anh khô khốc, người trước mắt đã tâm tâm niệm niệm nhiều năm như vậy, giờ lại gặp nhau lại là trong hoàn cảnh này.
Nói không có tạp niệm là giả, nhưng.......
Phó Hoài ép mình không được nhìn cô nữa, chiếc xe hơi sang trọng đã đến khách sạn Nam Cổ, anh ôm cô xuống xe.
Anh chỉ biết là mọi người trong đoàn phim đều ở chỗ này, nhưng lại không biết phòng của cô ở chỗ nào.

⬅ Trước Tiếp ➡