“Hỏng thì tôi sẽ đền cậu mười cái!” Vệ Xuyến lạnh lùng nói.
“Thôi đi, thôi đi nha, khoe khoang Vệ đại thiếu gia có tiền…” Lục Thất liếc mắt không tưởng, định ngồi xuống lần nữa.
Nhưng chưa kịp làm gì thì một lực lớn lại nâng cậu lên, ném thẳng cậu sang một bên.
Ngay sau đó, đôi chân dài của Vệ Xuyến đi về phía trước một bước, đứng ở chỗ ban đầu Lục Thất ngồi.
“Cậu đang ngồi chỗ của tôi!”
Lục Thất:…
Lục Thất trừng mắt nhìn Vệ Xuyến, thấy Vệ Xuyến bình tĩnh nhét cặp sách vào trong ngăn bàn lập tức nhếch miệng…
Tên nhóc nhà cậu giả bộ cái gì chứ, mẹ nó cậu vác một cái cặp không đến đi học, dọa ai đây?
Lục Thất liếc mắt tức giận nhìn về phía Vệ Xuyến, rồi lại dùng đoi mắt đào hoa liếc mắt nhìn cô gái phía sau lưng An Quân, chớp chớp mắt nhìn…
Khuôn mặt cô gái hơi đỏ lên…
Ôi ôi ôi, lục đại thiếu gia phạm quy, phóng điện!
“Bạn học, hai ta có thể đổi chỗ không?” một tay Lục Thất chóng lên bàn học, dùng đôi mắt đào hoa trong như nước nhìn cô gái trước mặt.
Nữ sinh kia chỉ cảm thấy mặt mình đỏ đủ để làm nổ tung một vùng, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng, cầm túi sách đi qua một bên.
Lục Thất anh tuấn nhếch miệng cười, lúc này mới hài lòng để cặp vào trong ngăn bàn.
“Này, An An, buổi trưa đến chỗ tôi chơi đi, tôi nghĩ ra một cách đánh bi - a siêu hay!” Lục Thất dùng ngón tay chọc chọc sau lưng An Quân, thấy An Quân quay đầu thì vội vàng tủm tỉm nói.
“Được!” An Quân cười.
…
“Đánh với tôi một ván đi!” Vệ Xuyến khoác cặp lên bàn lên lưng, đôi mắt đen nhìn thẳng vào An Quân.
Không đợi An Quân nói chuyện, Lục Thất ở bên kia đã lập tức vội nói, vừa đứng lên che đi ánh mắt của Vệ Xuyến, “Này, không thấy mất mặt, ai mà không biết Vệ thiếu cậu đánh đâu thắng đấy, tìm một cô nhóc đấu đơn, cậu không biết xấu hổ à!”
Không đợi Lục Thất nói xong, một bàn tay thon dài bỗng xuất hiện đẩy đầu Lục Thất sang một bên, “Mặc kệ chuyện của cậu!”
Vệ Xuyến lại nhìn về phía An Quân, ánh mắt ở phía trên khiêu khích nhìn, “Thế nào? Không sám sao?”
“Được!” An Quân hơi nheo mắt, “Cược chút gì đi chứ!”
Trong nháy mắt, đôi mắt của Vệ Xuyến híp lại mang theo sự nguy hiểm____ Thế nào, cuối cùng đã lộ bộ mắt thật khi ở gần Lục Thất sao?
“Đánh cược gì”
“Tôi thắng thì tặng chỗ ngồi của cậu cho Lục Thất!”
Vệ Xuyến lập tức nhíu mày___ quả nhiên là hướng về Lục Thất!
“Nếu cậu thua…”
Vệ Xuyến vẫn chưa nói xong, cửa lớp học đột nhiên bị người khác đá văng ra, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn sang.
Người đến rõ ràng là An Khả Bân!
Thất ca, yên tâm, sẽ không làm cậu mất mặt đâu!
An Quân nhíu mày, biết chắc chắn An Quân biết trong nhà xảy ra chuyện rồi, đây là đang tìm cô muốn tự mình tính sổ!
“An Quân, con mẹ nó – chị cút ra đây cho tôi!” An Khả Bân đứng ở cửa lớp với vẻ mặt tàn nhẫn.
Ánh mắt mọi người lại đồng loạt nhìn về phía An Quân.
Tình hình gì đây?
Sao An Quân có thể chọc phải An Khả Bân hung dữ này vậy?!
An Khả Bân là anh đại nổi danh ở trường nhất trung Cẩm Đô, mặc dù mới chỉ là lớp mười nhưng chưa cần một năm, ở trường nhất trung Cẩm Đô đã không ai dám chọc vào, cho nên anh ta là học sinh lớp mười mà dám đến lớp mười hai làm loạn.
…
“Đi ra ngoài!”
Một giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên, lúc này An Khả Bân mới nhìn nam sinh đứng bên cạnh An Quân.
“Con mẹ nó chị lại cho lão già…” Đột nhiên An Khả Bân im bặt, khi thấy rõ đối phương là Vệ Xuyến, sau gáy anh ta hơi lạnh một chút…
Vệ thiếu!
Con mẹ nó, không phải nói Vệ thiếu không đến trường sao?
Sao hôm nay lại gặp phải anh ta rồi!
“Vệ thiếu… chuyện kia… Em không biết anh ở chỗ này, em đến tìm tiện nhân An Quân kia…”