⬅ Trước Tiếp ➡
Vệ Xuyến: “...”
Lục Thất: “...”
...
Buổi chiều còn phải thi hai môn, Tiếng Anh với tổ hợp khoa học tự nhiên. Lục Thất cắn đầu bút, liếc nhìn Vệ Xuyến rồi chọc chọc lưng Vệ Xuyến.
“Này Vệ thiếu, sáng nay thi cậu làm được mấy câu?”
Vệ Xuyến lạnh nhạt liếc nhìn Lục Thất, “Giấy trắng! Cậu thì sao!”
“Cũng thế! Haiz...” Lục Thất che mặt lại.
Vệ Xuyến híp đôi mắt phượng đen dài của mình lại, lóe lên tia năng lượng, “Hai môn buổi chiều tiếp tục nộp giấy trắng chứ?!”
Lục Thất lười biếng ngả vào bàn học phía sau, “Cậu vẫn là tiếp tục nộp giấy trắng đi. Còn tôi sẽ cố gắng làm, xem xem có thể đến gần An An chút không.”
Vệ Xuyến muốn mở miệng, nhưng thấy giám thị đã ôn bài thi tới, liền quay người lại.
---- Tiếp tục nộp giấy trắng?
Bổn thiếu gia không thể hiện, cậu liền coi tôi là học tra à!
Gặp cô lần nào, đánh cô lần đó!
Thường thì thời gian thi trôi qua rất nhanh. Môn thi cuối cùng là tổ hợp khoa học tự nhiên. Lần này An Quân vậy mà không nộp bài sớm. Chờ đến khi chuông reo lên, giám thị thu bài thì cô mới đứng dậy.
“An An, làm bài thế nào?” Lục Thất cười cười theo sau An Quân.
“Cũng tàm tạm!” An Quân gật đầu.
May mắn là có kinh nghiêm một đời rời, vài thứ đối với An Quân có độ khó giảm đã giảm đi nhiều. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ đại học Cẩm Đô không phải vấn đề gì quá sức.
Lục Thất đảo mắt khắp xung quanh, hạ giọng nói, “An An, cậu tránh xa Vệ Xuyến kia chút. Tên nhóc đó xấu xa lắm!”
Lục Thất nghĩ đến lần trước Vệ Xuyến nói với cậu cái ý nghĩ “thân thêm thân” kia, liền mau chóng nhắc nhở An Quân.
Ý cười trên mặt An Quân càng rõ, “Được!”
Lục Thất bất ngờ, sau đó nở nụ cười chói sáng, “Đi thôi, đi canteen ăn cơm!”
“Được thôi...”
...
An Quân cùng Lục Thất tới canteen lấy cơm. Nhưng vừa bưng khay cơm ngồi xuống, liền nhìn thấy một đám con gái hùng hổ đi về phía này, vây quanh An Quân và Lục Thất.
“Tô Thần Hy, cậu làm gì vậy?” Lục Thất nhíu mày, nhìn về phía nữ sinh cầm đầu.
Khóe môi An Quân hơi cong lên, ngẩng đầu nhìn về phía nữ sinh có khuôn mặt không mấy thiện chí kia - Tô Thần Hy.
Nếu cô nhớ không nhầm, đây chính là cô bạn thân của cô “em gái tốt” An Thiến của cô.
“Lục Thất, chỗ này không có chuyện của cậu! Tránh ra!” Tô Thần Hy không kiên nhẫn nhíu mày, “An Quân, mày là đứa không biết xấu hổ. Không nhìn lại bản thân buồn nôn đến mức nào, còn tơ tưởng đến Vệ thiếu?!”
Tô Thần Hy là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Tô thị, dựa vào gia thế mà hô mưa gọi gió trong trường. Ngày thường thì tự xưng là trưởng hội fans của Vệ Xuyến, hiện tại chắc hẳn là do đã nghe được chuyện nên giữa trưa tới tìm cô xử lý!
Lục Thất tức giận, “Tô Thần Hy, cô nói chuyện sạch sẽ chút cho tôi!”
Tô Thần Hy trừng mắt nhìn Lục Thất, không hề che giấu vẻ mặt khinh thường, “Lục Thất, làm người thì phải tự biết mình. Cậu đã không còn nhà Lục đại thiếu ngày trước nữa rồi...”
“Phí lời làm gì, tìm chỗ nào mà cút đi!” Lục Thất lười biếng nói, đôi mắt đào hoa lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Sắc mặt Tô Thần Hy trầm xuống, lập tức hừ lạnh một tiếng, “Đúng là chó không thể bỏ ăn cứt. Lục Thất, cậu cũng không biết thức thời như mẹ kia của cậu vậy. Thảo nào bị người ta đuổi khỏi nhà họ Lục... a...”
Tô Thần Hy còn chưa nói xong, đột nhiên hét lên thất thanh. Cả người cô ta bay xa ba, bốn mét, đạp ngã cả mấy người đứng xem phía sau.
Nhất thời, cả canteen đang ồn ào bỗng yên tĩnh. Mọi người há mồm trợn mắt nhìn An Quân, không thể tin vào hai mắt của bản thân.
“Tiện nhân, mày dám đá tao?” Giọng nói Tô Thần Hy chói tai, chỉ tay vào An Quân với vẻ mặt khó tin.
Ánh mắt tất cả mọi người dừng trên người An Quân.
Khuôn mặt Lục Thất đang tràn đầy tức giận lập tức biến thành sững sờ... đây là tình huống gì vậy?!
An Quân nhàn nhạt liếc nhìn Tô Thần Hy, “Người tôi đá chính là tiện nhân! Làm sao? Vì có mẹ là “tiểu thư” nên không chịu được người khác có mẹ tốt à?!”
Sắc mặt Tô thần Hy lập tức trắng bệch, “Mày nói linh tinh cái gì?”
An Quân cười khúc khích, đi về phía Tô Thần Hy vẫn đang nằm trên mặt đất, “Nhớ lấy, sau này gặp Lục Thất thì phải cung kính gọi anh Lục. Nếu không, tôi gặp cô lần nào, đánh cô lần đó!”
Nụ cười tươi rói trên mặt Lục Thất lập tức tắt ngúm...
Nếu mình là người nhà họ Phó thì tốt...
⬅ Trước Tiếp ➡