⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ là, người chú này từ trước tới giờ chưa từng xuất hiện...
Nhưng nếu ông nói ra chuyện này, nói không chừng La Mỹ Linh đang nổi nóng sẽ nói thêm lời khó nghe hơn.
“Được rồi cô La, chuyện này suy cho cùng thì cũng là chuyện của lớp 1 chúng tôi. Tôi sẽ điều cho rõ ràng...”
“Điều tra rõ ràng ?!” La Mỹ Linh không khỏi hừ lạnh, “Thầy Tôn, anh nói thử xem định điều tra việc này thế nào?”
Tôn Chân liền tức giận vì thái độ hùng hổ của La Mỹ Linh, hít sau một hơi, “Được! Nếu cô La nói thành tích Tiếng anh của An Quân là do chép bài Vệ Xuyến, vậy tôi sẽ gọi Vệ Xuyến đến đây!”
Nói xong cũng chẳng chờ La Mỹ Linh lên tiếng, ông đã hùng hổ ra khỏi văn phòng.
Rất nhanh sau đó, Tôn Chấn quay lại cùng với Vệ Xuyến vẻ mặt lãnh đạm.
“Vệ Xuyến, em tới đúng lúc lắm!”
Em là bạn trai An Quân, để em là được...
“Vệ Xuyến! Em tới rất đúng lúc!” Ý cười trên mặt La Mỹ Linh càng đậm, tiến lên nói: “Chúc mừng em, lần này thi Tiếng anh em được điểm tối đa. Thật là giỏi quá đi mất!”
Vệ Xuyến nhướng mày, mai tóc lộn xộn tỉa mòng vừa vặn che đi đôi mắt phượng đen dài.
“Cô La gọi em đến đây chỉ để chúc mừng thôi sao?”
“Đương nhiên không phải!” La Mỹ Linh vội xua tay, khuôn mặt tràn đầy ý cười khi quay sang An Quân thì tắt ngúm, thay vào đó là ý khinh thường, “An Quân chép bài em, cũng được điểm tối đa...”
La Mỹ Linh chưa kịp nói xong, Vệ Xuyến đã cười lạnh, “Cô La, cô đang đùa sao?”
La Mỹ Linh lập tức sững người.
“An Quân là người đầu tiên nộp bài, chép bài em sao? Nói em chép bài cậu ấy còn hợp lý hơn!” Vệ Xuyến đút tay vào túi quần, cười vô tội.
Lúc này, giáo viên Hóa cũng gật đầu, “Không sai, hôm đó tôi làm giám thị. An Quân đúng là người đầu tiên nộp bài!”
“Tôi nhớ ra rồi! Tôi trông thi môn Ngữ văn, An Quân cũng là người đầu tiên nộp bài!”
“Môn Toán cũng vậy!”
“Vậy là xem ra, An Quân luôn là người đầu tiên nộp bài mà...”
La Mỹ Linh nghe các giáo viên khác xì xào thảo luận, sắc mặt không khỏi trầm xuống.
An Quân là học sinh do cô dạy. Cô thừa biết thực lực ngày thường của An Quân, nó tuyệt đối không thể nào được điểm tối đa...
Thế nên...
“An Quân, thật sự là tôi đã đánh giá thấp em...” La Mỹ Linh cười lạnh, “Nói đi, có phải em đã trộm đề thi lần này không? Nếu không thì tại sao em lại là người nộp bài đầu tiên, lại còn đạt điểm tuyệt đối chứ? Như vậy chắc chắn là đã biết trước đề thi rồi!”
La Mỹ Linh vừa nói xong, tất cả mọi người trong văn phòng đều ồ lên, gương mặt đều hiện lên vẻ không thể tưởng tượng được nhìn An Quân.
An Quân cười lạnh một tiếng. La Mỹ Linh này chỉ vì một cái danh nhất khối mà cái gì cũng dám nói!
Nhưng mà, ăn trộm đề thi?!
Chuyện này còn nghiêm trọng hơn cả gian lận!
Là giáo viên chủ nhiệm lớp 1, Tôn Chấn đương nhiên là không muốn làm ầm ỉ chuyện này lên. Huống hồ, hiện tại còn chưa biết rõ rốt cuộc là chuyện gì.
“Cô La, cô nói An Quân ăn trộm đề thi. Cô có chứng cứ không?”
“Chứng cứ?! Điểm của nó chính là chứng cứ!” La Mỹ Tinh cao giọng, đôi mắt quét qua các giáo viên khác, “Các thầy cô cứ nói trung thực. Đợt thi lần này người có thể đạt điểm tối đa là An Quân sao?!”
Các thầy cô dạy lớp 1 không khỏi nhìn nhau. Thành tích trong lớp của An Quân không tệ, nhưng cũng không tính là xuất sắc. Nếu bảo là có thể đạt được điểm tối đa, An Quân có lẽ đúng là vẫn kém một chút.
La Mỹ Linh nhìn thấy nét mặt của các giáo viên khác, liền biết được lời nói của mình có tác dụng. Cô tươi cười, trên mặt càng thêm đắc ý, nâng cằm nhìn An Quân, “An Quân, nếu bây giờ em nhận lỗi, nhà trường còn có thể xem xét xử lý nhẹ...”
“Chuyện em không làm thì sao phải nhận sai?” An Quân như có như không cong khóe môi, đôi mắt sáng lóe lên tia lạnh lẽo.
La Mỹ Linh vờ như bị thái độ của An Quân chọc giận, ngực phập phồng thở mạnh. Cô chỉ vào An Quân, âm thanh chói tai: “Gọi phụ huynh tới đây! Thầy Tôn, lập tức gọi điện thoại cho phụ huynh của An Quân tới đây! Tôi rất muốn nhìn xem là kiểu phụ huynh gì có thể dạy ra một học sinh dám ăn trộm đề thi thế này!”
An Quân hơi hơi híp mắt, trong mắt lóe lên một tia lạnh thấu xương giống như sát khí. Trong nháy mắt, tia lạnh lẽo ấy làm La Mỹ Linh sợ hãi, đó thật sự là... sát khí!
“Chuyện này gọi phụ huynh làm gì, em là bạn trai của An Quân, để em là được...”, Vệ Xuyến nhàn nhạt nhìn lướt qua An Quân, đôi mắt phượng híp lại khiến người khác không thể nhìn thấu tâm tư.
Gọi phụ huynh, chú nhỏ sắp đến rồi
“Chuyện này gọi phụ huynh làm gì, em là bạn trai của An Quân, để em là được...”, Vệ Xuyến nhàn nhạt nhìn lướt qua An Quân, đôi mắt phượng híp lại khiến người khác không thể nhìn thấu tâm tư.
Nhất thời, toàn bộ văn phòng đều cực kỳ yên tĩnh.
Mọi người ngẩn người nhìn Vệ Xuyến, không thể tin được vào tai mình.
An Quân nhìn chằm chằm Vệ Xuyến - bạn trai?!
Tên nhóc này có biết cậu ta đang nói gì không?!
⬅ Trước Tiếp ➡