⬅ Trước Tiếp ➡
An Quân túm lấy Lục Thất lôi ra phía sau, “Thất ca, cậu tránh xa một chút, đừng để máu bắn lên người!”
Lục Thất trợn tròn mắt, cmn (con mẹ nó), máu bắn… bắn lên người?!
Có cần phải nói những lời khủng bố như vậy không?
An Quân bị Tần Mặc bắt đi rồi
Lúc này, a K đã đến trước mặt An Quân, hai gã mặc áo đen lúc nãy bị An Quân đánh ngã thấy thế, vội vàng nhịn đau đứng dậy chạy về phía sau lưng a K.
“Cô theo ai học đánh đấm?” a K mặt không biểu cảm nhìn về phía An Quân.
An Quân cười sáng chói, không tiếng động tiến về phía a K, “Muốn biết sao?”
A K chầm chậm gật đầu, nhưng mà chưa đợi kịp phản ứng, một đạo kình phóng đánh úp tới, rõ ràng là quyền do An Quân đánh tới!
A K theo bản năng đưa tay ra đỡ, cả người lùi về phía sau ba bước, còn chưa kịp đứng vững, An Quân lại xoay người giáng xuống một cước.
Sát khí!
A K lúc này đã thu lại ý nghĩ khinh địch, hết sức nghiêm túc cũng An Quân đối chiến.
Cùng An Quân đánh nhau trong chốc lát, hắn ta liến biết An Quân tuyệt đối không chỉ múa võ cho đẹp, tất cả các chiêu thức của cô đều rất nhanh và ngoan độc--- góc độ chính xác, sức lực vô cùng mạnh.
Những màn đánh đấm ngoài đời thực còn lâu mới đẹp mắt như trong phim. Ngay cả những game đối kháng hàng đầu thế giới trong mắt người thường cũng có vẻ là chuyện bình thường, chẳng qua chỉ là một đấm, một đá cùng nhau giao lưu, không phải chính mình thực sự ra trận, căn bản không thể nào lĩnh ngộ được cảm giác trời đất quay cuồng, toàn thân vô lực này.
Không thể không nói, tên a K ở trước mặt này đúng thật là một nhân vật lợi hại!
Cần phải tốc chiến tốc thắng thôi!
Nghĩ đến đây, con ngươi An Quân lóe sáng, thấy a K nhanh như chớp ra quyền hướng đến mặt mình, không chút suy nghĩ cô lách mình trách thoát.
Ngay sau đó, tay phải cô nhanh chóng vung lên đấm vào mũi a K, tuy hắn ta trách kịp thời nhưng dù sao cũng bị yếu thế, khi một lần nữa cảm nhận được sức mạnh đang hướng đến thì hắn đã không kịp phản ứng, nước mũi, nước mắt cùng máu trộn lẫn vào nhau, khuôn mặt trông chốc lát vô cùng chật vật.
An Vận nhân cơ hội đó nắm lấy cổ tay a K, vật trong tay cô lóe lên một tia sáng lạnh, tiến đến cổ họng a K, thành công khiến thân thể Ak cứng đờ…
Mà vật trong tay An Quân chính là một con dao trang trí.
….
“An tiểu thư, cô đừng động đậy…” ngay lúc này, một âm thanh vang lên.
An Quân theo bản năng hướng về phía phát ra tiếng, chỉ thấy Tần Mặc đang nắm lấy một khẩu súng đen ngòm trong tay, mà miệng súng đang nhắm ngay vào huyệt thái dương của Lục Thất.
Một đầu tóc bạc cùng nụ cười sáng lạn.
An Quân nhíu mày, con mắt trong veo lóe lên một tia sắc bén, cô lập tức chậm rãi buông lỏng cánh tay của a K.
“An An, cậu đừng quan tâm đến tớ!” Lục Thất gấp gáp hét to.
An Quân cong khóe môi--- Thất ca, tớ sao có thể không quan cậu được…
Giây tiếp theo, An Quân chỉ cảm nhận được một đòn nặng nề sau gáy, sau đó hai mắt bỗng tối đen, hoàn toàn mất đi cảm giác.
….
Lục Thất liều mạng chạy về hướng trường học, anh ta biết, với thế lực của Tần Mặc, ngoại trừ Vệ gia, không ai có khả năng chống lại hắn ta nữa.
“Vệ Xuyên! An An bị Tần Mặc bắt đi rồi!” Lục Thất một chân đạp cửa ký túc xá, vẻ mặt vô cùng sốt ruột.
“Gì cơ?” Ý cười trên mặt Vệ Xuyên đông cứng lại, “Xảy ra lúc nào?”
“Vừa này, ở quán bi-a…”
“Làm sao đây? Tần Mặc bắt An Quân đi nhất định là để đối phó với Tước Gia…”
Đôi mắt phượng của Vệ Xuyên híp lại, xem ra Vệ Hàn Tước mất tính, Tần Mặc kiềm chế không được nữa rồi…
“Lệ Xuyên, Tước gia quay lại chưa?” Lục Thất vẻ mặt mong mỏi.
“Vẫn chưa…” Vệ Xuyên nhíu mày khẽ lắc đầu, đồng thời cầm điện thoại ở trên bàn lên, nhanh chóng kết nối cuộc gọi.
“Alo, Cung đại ca, An Quân khi nãy bị Tần Mặc bắt đi rồi!”
Cung Tuấn mở to hai mắt, cả người bật dậy, “Gì cơ?”
Một ánh mắt lạnh lùng liếc qua, Cung Tuấn mới nuột một ngụm nước bọt, hít một hơi thật sâu, sau đó nói, “Được, Vệ thiếu, tôi biết rồi, chuyện này tôi sẽ giải quyết!”
Sau khi ngắt điện thoại, Cung Tuấn vẻ mặt cung kính cúi đầu nói: “Tước gia, vừa nãy Vệ thiếu gọi điện nói, An Quân bị Tần Mặc bắt đi rồi…”
 
Kết bạn, tôi tên Tần Mặc!
Vệ Hàn Tước không khỏi nhíu mày, con mắt sâu lạnh lẽo lóe lên một tia sắc bén, "Tần Mặc..."
⬅ Trước Tiếp ➡