"Liên quan đến tiểu thúc đó của cô..."
“Ồ?” An Quân nhướng mày, bày ra tư thế rửa tai lắng nghe.
"Vệ Hàn Tước đã mắc một sai lầm nhỏ trong nhiệm vụ này, nghe nói là trúng đạn rơi xuống vách đá, trôi theo dòng nước bị đưa ra nước ngoài rồi ..." "Nghe nói thủ hạ của hắn đã đào từng tấc đất của khu rừng nguyên sinh lên, nhưng ngay cả một mảnh y phục cũng không tìm được ..."
"Đó là một khu rừng nguyên sinh, có côn trùng độc, rắn rết, lang sói, hổ, báo con gì cũng có, đã mất tích hơn mười ngày rồi, nếu có thể tìm được thì cũng nên tìm thấy rồi..."
Anh Quân nghe được tin tức của Tần Mặc về Vệ Hàn Tước, nét mặt không thay đổi nhiều, nhưng trong lòng lại loạn thành một nồi cháo.
Sống không thấy người, chết không thấy xác sao? !
An Quân vô thức nắm chặt tay - không, sẽ không đâu!
Ở kiếp trước, Vệ Hàn Tước đã trải qua âm mưu như vậy, đều có thể đông sơn tái khởi!
* đông sơn tái khởi: thua keo này bày keo khác
Vậy mà kiếp này, cô rõ ràng đã nhắc nhở Vệ Hàn Tước rồi...
Anh ta rõ ràng đã đồng ý ...
...
Tần Mặc luôn chú ý tới biểu hiện của An Quân, nhưng sau khi nói nhiều như vậy, vẻ mặt An Quân vẫn giữ trạng thái bình tĩnh nhẹ nhàng như mây như gió.
Thực sự bình tĩnh đó ...
"Nha đầu, cô yên tâm, cho dù chú của cô thật sự có chút việc bất trắc, tôi sẽ thay chú của cô chăm sóc cô..."
“Không cần làm phiền Tần Thiếu đâu !” Một giọng nói ưu nhã cao quý vang lên ở cửa, giọng nói không cao, nhưng giống như nước lạnh quanh năm giội xuống giếng cổ, khiến người ta không thể không sợ hãi từ đáy lòng.
Trong chốc lát, mọi người nhìn về phía cửa, chỉ nhìn thấy một người đang đứng ngược sáng, một thân quân phục ngụy trang nhuốm đầy máu tươi và thuốc súng, mang theo một luồng sát khí mạnh mẽ dường như không thể tránh khỏi
- Lạnh thấu xương, sắc bén!
Khiến ngưởi ta như rơi xuống hầm băng!
“Vệ Hàn Tước!?” Tần Mặc hơi nheo mắt, nụ cười trên mặt cũng dần dần thu lại.
Vệ sĩ trong phòng lúc này mới phản ứng, hét lên một tiếng đùng đùng lao về phía Vệ Hàn Tước.
Cung Tuấn bước nhanh đến đứng trước Vệ Hàn Tước, dĩ hồ đã thuần thục đánh gục đám vệ sĩ bò trên mặt đất không gượng dậy nổi.
An Quân kìm nén sự kích động muốn huýt sáo, nhưng hiện tại không ngờ người lính đẹp trai này lại lợi hại như vậy.
Chỉ là, nghĩ lại cũng đúng, người không đủ tư cách làm sao có thể làm binh lính của Vệ Hàn Tước!
“Quân Quân, lại đây!” Vệ Hàn Tước nhàn nhạt liếc nhìn An Quân, trong chốc lát, đôi mắt sâu thẳm của anh như nhuốm một lớp sương mù đen tuyền, sắc lạnh đến mức bùng nổ.
An Quân vội vàng đi đến bên cạnh Vệ Hàn Tước, vui mừng nhìn Vệ Hàn Tước.
Ánh mắt Vệ Hàn Tước đặt lên mặt An Quân, giơ tay xoa xoa đầu An Quân, "Ngoan..."
An Quân: ...
Chết tiệt, lại là xoa đầu? !
Lần thứ hai rồi!
Tại sao kiếp trước cô không phát hiện ra Vệ Hàn Tước có sở thích xoa đầu cô? !
...
Tần Mặc lạnh lùng quan sát tương tác giữa Vệ Hàn Tước và An Quân, khóe miệng chứa một chút ý lạnh.
Vệ Hàn Tước ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt hai người va chạm giữa không trung, áp lực mạnh mẽ từ hai người chỉ áp chế những người trong phòng đến mức có chút không thở nổi .
“Tần Mặc, món nợ ngày hôm nay, tôi đã ghi nhớ, đất liên quan tới thiên sơn thủy tạ, tôi không để tâm đích thân ra mặt!” Giọng nói của Vệ Hàn Tước vẫn yếu ớt, nhưng không ai dám sơ ý coi thường sự ớn lạnh trong lời nói của anh.
Ánh mắt Tần Mặc hơi nheo lại, lập tức co lại thành hình kim nguy hiểm nhất.
Vậy ... Đây là định dùng thân phận để ép người rồi? !
Anh nên cảm ơn tiểu nha đầu đó ...
Nếu nói về thế lực đế chế kinh doanh của Vệ gia và Tần gia, thì cả hai đều bên tám lạng người nửa cân.
Tuy nhiên, Tần gia thiếu mất thân phận của Vệ Hàn Tước.
Mà đây cũng là điều mà Tần Mặc vẫn luôn lưu tâm.
Bởi vì anh biết rằng, với thế lực hiện tại của Vệ Hàn Tước trong quân đội, nếu Vệ Hàn Tước muốn làm gì, căn bản không cần đích thân ra mặt, người bên dưới sẽ an bài trước sau như một. căn bản không có cơ hội cho Tần gia.
Nhưng đến bây giờ, Vệ Hàn Tước lại lấy thân phận của hắn ra đe dọa bản thân? !
"Tần Mặc, đây chỉ là bắt đầu!"