⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Tịch sửng sờ trợn tròn hai mắt.
Cho nên chú hai ngay từ lúc đầu đã biết cô lừa dối hắn, tức giận cũng chỉ vì nhìn thấy Nguyên Dật Lãng ôm cô?
Thật là, chú hai vì sao phải tức giận vì việc này cơ chứ… Trong đầu cô bỗng nhiên hiện lên những lời nói mà chú hai nói lúc trước: Ta chưa từng xem con như cháu gái, con biết không? Ta đã sớm muốn đem con đè ở trên giường…
Chú hai, thích cô?
“Chú hai, chú… chú thực sự thích con sao?” Tống Tịch thật cẩn thận hỏi ra khỏi miệng, trái tim cô đập thình thịch trong l*иg ngực. Vì sao cô còn cảm thấy thấy có chút hưng phấn.
“Tiểu Tịch, cả đời này, em chỉ có thể gả cho tôi mà thôi.” Tống Cảnh Hoài không chút do dự, không chút nào giữ lại thừa nhận tất cả.
Lượng thông tin này cũng quá bùng nổ đi!
Gả cho chú hai?
“Nhưng mà… con đối với chú hai cũng không có cái loại cảm giác ấy, chỉ có cảm giác giống như đối với trưởng bối trong nhà. Hơn nữa, con cũng mới mười tám tuổi… Chú hai, chúng ta không có khả năng đâu.” Cô lựa chọn xem nhẹ những thứ cảm xúc kỳ dị trong mình, nhẫn tâm cự tuyệt chú hai.
Cự tuyệt đi, Tống Tịch. Mày không tiếp nhận nổi chuyện này, mày không gánh nổi chuyện này đâu, mày cũng… không thích chú hai, không phải sao?
“Không, đó là vì em không hiểu.” Lời nói của Tống Tịch khiến trái tim Tống Cảnh Hoài giống như bị dao cắt: “Mặc kệ em có thích tôi hay không, người em gả nhất định phải là tôi, tôi không chấp nhận lời cự tuyệt của em.”
Hắn sao có thể dễ dàng bỏ thả cô đi, mắng hắn biếи ŧɦái cũng được, nói hắn si mê (*) cũng tốt, hắn đều sẽ không buông tay.
Tống Cảnh Hoài nắm chặt cằm Tống Tịch, chuẩn xác hôn lên cái miệng nhỏ kia.
“Ưm… đừng mà…” Chú hai, đừng như vậy mà. Tống Tịch muốn quay đầu đi nhưng lại không thể động đậy. Khớp hàm bị cạy mở, đầu lưỡi to lớn ướŧ áŧ xông thẳng vào trong miệng cô. Nụ hôn của Tống Cảnh Hoài vừa khẩn trương vừa cuồng nhiệt, đầu lưỡi không ngừng quấn lấy lưỡi của Tống Tịch, giống như hai con cá chơi đùa, em trốn anh đuổi.
Không gian yên tĩnh vang lên tiếng nước giao nhau đứt quãng, Tống Cảnh Hoài buông tay chế trụ Tống Tịch, bắt đầu một đường vuốt ve thân thể mềm mại của Tống Tịch.
Tống Cảnh Hoài hung hăng xé toạc cúc áo của cô, bàn tay to cách lớp áo ngực bao lấy xoa bóp ngực của cô lúc nặng lúc nhẹ.
Tống Cảnh Hoài không thỏa mãn đẩy áo ngực của cô lên trên, để lộ ra bầu ngực no đủ.
Tống Tịch bị hôn đến mềm oặt, cô muốn đẩy chú hai ra, nhưng sức lực nam nữ chênh lệch rất lớn, cô thực sự không đẩy nổi.
Tay của chú hai giống như mồi lửa, chạm đến nơi nào, nơi ấy liền cháy bỏng.
“Ư a… chú hai chú đừng như vậy mà.” Chú hai vậy mà lại hôn lên nụ hoa của cô, một hồi cắn khẽ, một hồi lại mυ"ŧ vào giống như trẻ con.
Nóng quá, tê dại chết mất.
⬅ Trước Tiếp ➡