⬅ Trước Tiếp ➡

Giọng hắn đã dịu xuống, Trình Hi cũng không cố chấp nữa “Chung Vân tung tin đồn nhảm trong trường của em.”
Chu Kinh Thần là người thông minh, nghe vậy đã hiểu, cũng không hỏi thêm.
Mắt cô đỏ lên vì lạnh, đầu mũi cũng ửng đỏ, trông rất đáng thương. Chu Kinh Thần nắm lấy tay cô, xoa nhẹ để làm ấm.
Trình Hi định rút tay ra nhưng không được.
Và rồi họ nắm tay suốt dọc đường.
Khi dừng lại chờ đèn xanh ở ngã tư, Chu Kinh Thần bảo tài xế đưa họ đến khách sạn.
Lưng Trình Hi đột nhiên cứng lại, cô hỏi “Đến khách sạn làm gì?”
Lần đầu tiên của họ chính là ở khách sạn.
Khi đó Chu Kinh Thần hoang dại và bá đạo, khiến Trình Hi vừa lạ lẫm, vừa hoang mang.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, cô dần cảm nhận được những điều không thể diễn tả bằng lời.
Từ sợ hãi, đến đắm chìm, rồi rơi vào lạc lối.
Bị hắn cuốn vào sự say mê đến mụ mị.
Trình Hi hiểu rõ, một khi đã nếm trải cảm giác đó thì con người sẽ nghiện.
"Chỉ đến tắm nước nóng thôi." Chu Kinh Thần biết cô đang nghĩ lệch hướng, mới nói thêm “Để ngừa cảm lạnh.”
Sống lưng của cô dần thả lỏng, không còn căng cứng nữa.
“Tôi cũng tắm, để thư giãn.”
Chiếc xe tiến vào bãi đỗ xe của khách sạn, Trình Hi đi theo Chu Kinh Thần lên tầng trên.
Phòng suite hành chính nằm trên tầng 33, cũng là tầng cao nhất.
Chu Kinh Thần ngồi xuống bên cửa sổ lớn, ngón tay khẽ gõ nhịp trên mép bàn.
Tiếng gõ đó như chạm vào trái tim của Trình Hi.
Khi chỉ có hai người thì hắn tỏ ra hoàn toàn bình thản, chỉ có cô là cảm thấy bối rối.
Trong chuyện này, rõ ràng là đàn ông lúc nào cũng thoải mái hơn phụ nữ.
“Tài xế đã mua sữa đậu nành rồi. Em tắm xong nhớ ra uống.”
Không khí trong phòng im ắng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Không khí trở nên vi diệu hẳn.
Chu Kinh Thần quan sát cô một lúc lâu, khi nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, hắn mới cởi cà vạt rồi vứt nó sang một bên “Đi tắm đi.”
Trình Hi lập tức chạy vào phòng tắm, khóa chặt cửa lại.
Cảm giác của cô lúc này hơi lâng lâng.
Giữa cô và Chu Kinh Thần bao phủ một bầu không khí dây dưa mập mờ, chỉ cần vô tình phá vỡ sẽ như lửa bùng cháy mà không có gì có thể ngăn lại được.
Trình Hi treo áo giữ nhiệt lên tay nắm cửa, vặn nước ấm lên, chợt nhận ra mình chưa mang khăn tắm nên quay ra hỏi “Anh có khăn trong xe không…”
Chu Kinh Thần ngẩng đầu lên, họ bốn mắt nhìn nhau, lúc này cô mới nhận ra là hắn đang nghe điện thoại.
“Con đang ở cùng một cô gái đấy à?” Giọng Chu phu nhân ở đầu dây bên kia cất lên.
“Ừm.”
Bắt quả tang tại trận nên hắn cũng không phủ nhận.
Bên cạnh hắn không có nữ trợ lý, ngay cả trợ lý công việc và thư ký riêng đều là nam, mà Chu phu nhân cũng biết rõ điều này.
Các nữ trợ lý nếu ở cạnh lâu ngày cũng sẽ sinh lòng tính toán tiếp cận hắn. Một khi mạo hiểm dấn thân thì đích đến của họ chắc chắn là muốn trào cao, dựa vào con cái mà trở thành vợ của Chu Kinh Thần chứ không chỉ dừng lại ở mấy đồng bạc lẻ.
Chu phu nhân ở đầu dây bên kia yên lặng một lúc rồi nói tiếp “Con đang ở đâu?”
“Khách sạn.”
“Không về nhà riêng à?”
“Không.”
“Vậy là vẫn còn biết giữ chừng mực đấy.”
Chu phu nhân vốn đã chuẩn bị tâm lý từ trước.


⬅ Trước Tiếp ➡