Vai Trình Hi từ từ hạ xuống như không còn sức “Dạ, con hiểu rồi.”
Chu Kinh Thần đứng từ xa quan sát, ánh mắt hắn cũng không rời khỏi Trình Hi.
Cô gái ấy nhỏ nhắn, vóc dáng mảnh mai. So với Chu phu nhân dù đã được bảo dưỡng tốt nhưng vẫn có phần đẫy đà, cô trông yếu đuối và rất mong manh. Bộ váy trắng phối cùng chân váy đen của cô gây nên một sự tương phản mạnh mẽ khiến người ta khó mà phớt lờ được.
Chu Kinh Thần đứng dậy, từng bước tiến lại gần. Mỗi bước chân của hắn đều khiến tim cô đập mạnh thêm một nhịp.
Hương trà gỗ trầm nhẹ nhàng thoảng qua.
Hồi còn ở trường đại học, nước hoa của nam sinh đủ loại mùi hương nồng nàn, tươi mát, thậm chí có kẻ dùng hương hoa quả ngọt ngào. Ngửi qua thì dễ chịu, nhưng ngửi mãi sẽ thấy nhàm.
Chỉ có Chu Kinh Thần là khác biệt. Những món đồ dù đơn giản hay bình dân khi ở trên người hắn lại tỏa ra một sự quý phái khó tả.
“Con nói chuyện với họ lâu chưa?” Chu phu nhân hỏi hắn.
“Vừa mới bắt đầu thôi.”
Hơi ấm của hệ thống sưởi trong nhà hàng khiến cổ họng Trình Hi hơi khô rát. Cô khẽ lên tiếng “Anh Kinh Thần.”
Ánh mắt hắn thoáng lướt qua cô, lạnh nhạt hỏi “Lạnh không?”
“Trên xe không lạnh lắm.”
“Bên ngoài gió lớn, mặc thêm áo vào.” Giọng hắn nghiêm nghị, mang vẻ trách móc của người lớn “Con gái sức yếụ”
Cô không phân biệt nổi là hắn thật lòng quan tâm hay chỉ đang làm dáng trước mặt Chu phu nhân, nên đành mơ hồ gật đầụ
“Chưa chắc chắn điều gì nên con không để cô ấy gặp mẹ ngay được.” Chu Kinh Thần nói rồi quay người trở lại phòng số 3.
Chu phu nhân đứng lại bên ngoài phòng số 4, chỉ cách một bức tường với cô gái bên trong.
Cả hai đều không ai hành động trước.
Các bậc ba mẹ trong tầng lớp thượng lưu đều là những người quyền lực. Một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối sẽ làm hài lòng đôi bên. Nếu không thành thì sau này chỉ cần xem như chưa từng có buổi gặp mặt nào, coi đây là lần đầu tiên biết nhau, tránh gây khó xử cho bên nữ.
Diệp phu nhân nghe thấy tiếng động thì bước ra khỏi phòng để đón tiếp.
Trong các buổi tụ họp ở thành phố này, dù là vợ quan chức hay vợ thương nhân, tất cả đều lấy Chu phu nhân làm trung tâm.
Mạng lưới giao thiệp của bà được xây dựng vững chắc vài bà lớn bậc hai tung hô một bà lớn bậc nhất, xung quanh là cả chục người bậc ba làm nhiệm vụ hầu chuyện, khuấy động không khí. Bà lớn luôn giữ vị trí được ngưỡng mộ nhất.
Những người có cùng đẳng cấp với Chu phu nhân hiếm khi xuất hiện trong cùng một sự kiện, trừ khi đi cùng chồng. Đó cũng là quy tắc bất thành văn, như “vua không gặp vua” vậy.
Nhà họ Diệp là danh môn vọng tộc, nhưng thiếu quyền lực nên địa vị của Diệp phu nhân không thể sánh ngang với Chu phu nhân được.
Trình Hi đứng ở cửa, cảm nhận mùi hương nam tính từ trong gió thổi đến, từng chút len lỏi khiến cô không yên.
Lát sau, Chu Kinh Thần trở lại phòng số 3.
Diệp phu nhân tự tay kéo ghế mờ Chu phu nhân ngồi xuống, ánh mắt bà chợt nhìn đến Trình Hi “Đây là Hi Nhi phải không?”
Trình Hi khẽ cúi người “Chào dì Diệp ạ.”