"Cú đá này là mẹ tôi "thưởng" cho bà. Nhà họ Nguyễn ở quê làm nông, không bì được với nhà họ Lý của bà. Nhưng cái vẻ vang được đắp nên bằng tiền tài quyền thế, bằng hôn nhân đổi chác, chồng bà có thật lòng yêu bà không?"
Chu Hoài Khang không yêu bà... Bà như nổ tung "Ba mươi năm mưa gió, tao chăm sóc nhà họ Chu, phò trợ ông ấy, đương nhiên là ông ấy rất yêu tao..."
"Chăm sóc, phò trợ." Diệp Bách Nam cười gằn "Là yêu bà à? Là yêu nhà họ Lý, cưới nhà họ Lý, chứ bà là cái thá gì mà yêụ"
Chu phu nhân càng thở càng dồn dập.
Đế g͙iày da của Diệp Bách Nam dẫm ma͙nh lên mặt bà "Mấy ngày nay, tôi lúc nào cũng có thể phế bà, có hiểu tại sao tôi không ra tay không?"
Tóc bà xõa ra, quần áo bẩn thỉu, Chu phu nhân từng phong quang hiển hách, giờ thảm hại và bất lực.
"Mẹ tôi nói tính bà yếu đuối, năm xưa không g͙iành lại được bà. Thời thế thay đổi, tóc đã bạc trắng, ngay cả Chu Hoài Khang cũng không báo thù nữa, thì hà tất phải làm khó bà."
Chu phu nhân nằm im không động đậy.
"Hi Nhi đã cầu xin tôi hai mươi mốt lần, hết lần này đến lần khác mài mòn tôi, lấy lòng tôi." Diệp Bách Nam nhấc chân đi, trên má Chu phu nhân là một vết g͙iày to tướng "Nếu bà còn có lương tâm, thì quãng đời còn lại hãy đối xử tốt với cô ấy."
...
Chu Hoài Khang cầm loa, đứng trên một gốc cây, gọi về phía cửa sổ tầng hai "Bách Nam, ba biết con hận ba, ba đến là để chuộc tội. Con muốn giết muốn đánh ba đều chịu, Vận Ninh đã lớn tuổi, Hi Nhi vô tội, Chu Chính Tu vẫn còn quấn tã. Con là người con hiếu thảo, từ nhỏ đã chịu nhiều tủi nhục, hãy trả mẹ lại cho Chu Chính Tu đi con."
Trà đã cạn ấm.
Diệp Bách Nam cầm dao găm, dí vào đầu Trình Hi "Trình Hi." Anh gọi tên cô, chứ không phải "Hi Hi", là Trình Hi "Đi về phía trước."
"Dì Chụ.." Cô thấp thỏm.
"Tôi hứa với em là sẽ thả Lý Vận Ninh, tôi sẽ không nuốt lời." Anh bình tĩnh, thậm chí là dịu dàng "Nghe lời, đi đi."
Trình Hi bước một bước, anh the0 một bước, từng bước đi xuống cầu thang.
"Mục tiêu xuấthiện." Ngoài cổng lớn, Hoàng Lão Nhị dùng bộ đàm ra lệnh cho cảnh sát viên "Chỉ cần Diệp Bách Nam khống chế hai vị phu nhân bước ra khỏi cổng, nhất định phải đảm bảo an toàn cho phu nhân. Lỡ như có tai nạn thì..." Ông liếc nhìn Chu Hoài Khang, do dự "Bắn vào cổ tay hoặc đầu gối của Diệp Bách Nam, cố gắng giữ mạng."
"Tôi đã hỏi bác sĩ phẫu thuật sinh cho em, em không thích hợp để mang thai nữa." Diệp Bách Nam cười khẽ, dặn dò cô "Ép em sinh một đứa con của tôi là trêu em thôi, dọa sợ rồi à? Sau này, em phải nhớ cơ thể của mình là quan trọng nhất. Căn nhà gỗ này rất sạch sẽ, thỉnh thoảng mệt mỏi và ċһán chường thì đến ở vài ngày. Vườn dâu tây sau nhà mùa xuân nảy mầm, mùa hè kết quả, nhớ đưa Lễ Lễ đến hái nhé."
Trình Hi run rẩy.
Cách đó không xa, Chu Hoài Khang cởi áo khoác, bước ra khỏi đám đông.
"Ngài Chu " Hoàng Lão Nhị cố gắng ngăn cản, Chu Kinh Thần đã chặn lại.
"Để ông ấy đi."
Tất cả mọi người đều nín thở, nhìn the0 ông.