⬅ Trước Tiếp ➡

Nhà họ Diệp, gia tộc g͙iàu có nhất thành phố, Diệp Gia Lương và con trai cả lần lượt qua đời, Diệp Quốc Chương và năm vị giám đốc vào tù. Một huyền thoại thương trường chính thức hạ màn.
Vợ chồng tɾong giới quyền quý lũ lượt đến nhà họ Chu thăm hỏi, hết tốp này đến tốp khác. Có bà phu nhân phát hiện ra điều kỳ lạ Chu Hoài Khang và Chu phu nhân gần như không bao giờ xuấthiện cùng nhaụ Ông ở đó thì bà không có mặt; bà ở đó thì ông không có mặt. Rõ ràng là dấu hiệu của sự rạn nứt.
Tôn phu nhân có quan hệ thân thiết với Chu phu nhân mới bạo gan hỏi "Ông Chu về Nam rồi à?"
"Không biết." Ngón út của Chu phu nhân quấn băng thuốc, mặt hồ phẳng lặng "Chắc bận lo tang lễ rồi."
"Tôi có nhẩm tính tuổi..." Tôn phu nhân an ủi bà "Diệp Bách Nam lớn hơn Chu thiếu ba tuổi, lúc cậu ta sinh ra, bà và ông Chu vừa mới kết hôn, không thuộc dạng con riêng, chỉ là con ngoài giá thú với tình cũ thôi, không đáng để bà tức giận thế đâụ"
Chu phu nhân lắc đầụ "Không phải vì chuyện đó."
Cả một đời hồ đồ, cả một đời tự lừa dối mình. Đại tiểu thư nhà họ Lý với gia thế hiển hách, xinh đẹp tuyệt trần, lại một lòng nhiệt huyết, ngày dài tháng rộng người đàn ông nào mà không động lòng? Bà kiêu ngạo, tự tin, rằng sẽ có một ngày chinh phục được Chu Hoài Khang.
Thế nhưng ông lại nhận Diệp Bách Nam trước mặt bao nhiêu người. Nhà họ Chu có thêm một người con trai cả, Kinh Thần biến thành con trai thứ. Bên ngoài đồn thổi, gọi bà là "em gái" của Nguyễn Lăng Hoa. Bà không thể chấp nhận được sự sỉ nhục này.
Dựa vào đâu mà nhận chứ?
Bây giờ phu nhân nhà họ Chu là bà, bà không nhận, Chu Hoài Khang lại tự ý làm chủ cho Diệp Bách Nam nhận tổ quy tông, còn đứng trên cả Kinh Thần, vậy đặt bà ở đâu?
...
Nghĩa trang Nam Sơn.
Hàng thứ hai.
Bia mộ V9.
Một chậu lửa, một xấp tiền giấy, ráng chiều như lửa, nhuộm đỏ nửa ngọn núi.
Hoàng Lão Nhị đứng dưới bậc thang, Chu Hoài Khang đứng trên bậc thang.
Trên bia mộ khắc Mộ Trưởng nam Chu Bách Nam.
Do ba Chu Hoài Khang, mẹ Nguyễn Lăng Hoa lập.
"Ngài Chu à, trời sắp tối rồi, chúng ta xuống núi thôi."
Ông nhìn chằm chằm ngọn lửa đang cháy "Bách Nam có giống tôi không?"
"Con giống ba."
"Không." Chu Hoài Khang cười khổ "Bách Nam mềm lòng hơn tôi, trọng tình nghĩa hơn tôi."
"Năm đó, ông cũng hết cách rồi." Hoàng Lão Nhị ngồi xổm xuống "Ông trước hết là con trai, là anh em ruột thịt; sau đó mới là đàn ông, là vị hôn phụ Nhà họ Chu lúc đó đã khánh kiệt, cả nhà g͙ià trẻ đều trông cậy vào ông, đổi lại là bất kỳ ai cũng sẽ chọn bà ấy. Tình yêu son sắt, trước đòn roi của hiện thực thì có đáng là gì. Bà ấy thừa biết ông không hề giấu giếm, lừa dối bà ấy."
Ông che mặt.
"Đồng nghiệp của tôi, lão Cảnh, lão Hàn... con cái tɾong nhà không ra gì, còn tôi có hai người con trai xuấtsắc như vậy, đáng ngưỡng mộ như vậy, lại bị hủy mất một đứa. Rõ ràng đang ở độ tuổi phong hoa chính mạo..."
Một khoảng trời trống trải, một vùng đất than thở.
Rời khỏi nghĩa trang, xe chạy đến chùa Hàn Sơn.
Chu Hoài Khang xuống xe.
Chùa Hàn Sơn là chùa ni, nhìn sang chùa Phổ Chúng cách một ngọn núi.


⬅ Trước Tiếp ➡