⬅ Trước

Trình Hi sững sờ. "Anh sợ?"
"Nhưng mà em muốn đi thì tôi liều mạng đi cùng em." Hắn nói rất nghiêm túc.
Chu Kinh Thần đã sắp xếp người giúp việc dọn dẹp vệ sinh từ trước. Ngày đến căn nhà gỗ là 29 tháng 3.
Cách ngày Lễ Lễ đầy trăm ngày sáu hôm nữa.
"Lễ Lễ, đây là bác cả." Chu Kinh Thần chỉ vào di ảnh của Diệp Bách Nam "Bác cả văn võ toàn tài, là cá mập tɾong giới kinh doanh. Lễ Lễ lớn lên cũng lợi hại như bác cả nhé con."
Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Lễ Lễ híp lại thành vầng trăng khuyết, vẫy vẫy bàn tay nhỏ.
"Ông cụ non không răng." Chu Kinh Thần trêu con "Xấu giống mẹ, đúng không?"
Trình Hi đẩy cửa sổ, vườn dâu tây hướng về phía Nam, lá xanh mướt, cánh hoa mọng nước.
Thấp thoáng có bóng dáng của Diệp Bách Nam đang tưới nước, xới đất, sửa sang g͙iàn hoa... Giây phút đó, anh hiểu rằng mình không còn nhiều thời gian nữa.
Cô quay người, xoa đầu Lễ Lễ "Ba là Tổng kỹ sư, thông minh nhất, Lễ Lễ phải giống ba."
Chu Kinh Thần bật cười, nhìn thấu cô "Tôi khen Diệp Bách Nam, em khen tôi là để phòng tôi ghen chứ gì."
"Vậy anh có ghen không?" Trình Hi nép vào hắn.
Gương mặt haứn thâm trầm, ngụy biện, rồi đi ra cửa "Đàn ông ghen cái gì, phụ nữ mới hay ghen đấy."
Một cơn gió tɾong vườn thổi qua, làm tóc mai Trình Hi bay lên.
Cô ngước mắt.
Trên sân thượng tre0 một chuỗi chuông gió hoa diên vĩ xanh, giữa chuỗi chuông gió giấu một chiếc hộp nhung.
Mở ra là một mặt dây chuyền nhỏ.
Bên tɾong có lồng ảnh.
Mũ len trắng, cổ áo lông vũ và khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh.
Năm ngoái, cuối đông đầu xuân.
Trên con đường nhỏ phủ tuyết tɾong trường, hiệu trưởng và chủ nhiệm khoa dẫn Diệp Bách Nam đi tham quan. Anh đầu tư xây dựng thư viện, An Nhiên kéo Trình Hi đi xem trộm vị Tổng kỹ sư Diệp nổi tiếng lừng lẫy.
Khi đó, Diệp Bách Nam là đối tượng xem mắt cô chưa từng gặp mặt.
Cô lén lén lút lút trốn sau bảng tin "Gương mặt sinh viên tiêu biểú, không ngờ lại bị anh phát hiện, còn chụp ảnh lại.
Trình Hi quay đầu, căn nhà gỗ cô quạnh, phảng phất như chỉ sau một đêm, xuân về hoa nở.
"Anh về rồi." Cô lặng lẽ đứng đó.
Gió xuân hiu hắt, biển hoa lay động.
"Anh họ Chu, không còn là họ Diệp nữa rồi. Dì Diệp bình an, Bách Văn không bị liên lụy. Anh ấy đã nộp toàn bộ số tiền phi pháp, lập công hạng ba, vẫn là người đội trưởng phong quang vinh dự. Kinh Thần nói cuối năm anh ấy sẽ được thăng chức, anh ấy rất sùng bái anh và rất có tiền đồ."
Chỉ có anh.
Đã chết.
Một người xấụ..
Không ai đồng cảm với sự đáng thương của anh, chỉ có người khinh bỉ sự đáng hận của anh thôi.
May mà là trưởng nam nhà họ Chu nên ít nhiều cũng có chút thể diện.
"Em thích mặt dây chuyền." Trình Hi trêu chọc "Nhưng mà gram nhỏ, không đáng tiền lắm... Hiếm khi thấy anh tặng món trang sức rẻ tiền như vậy."
Cô đặt mặt dây chuyền về chỗ cũ "Bách Nam, em để lại cho anh làm kỷ niệm."
"Hi Nhi " Lễ Lễ đói khóc, Chu Kinh Thần vừa dỗ, vừa hâm nóng bình sữa. Bảo mẫu muốn đỡ giúp, hắn lại không chịu, sữa, nước cho Lễ Lễ uống, hắn đều tự tay làm, chỉ cần rời khỏi tầm mắt là hắn tuyệt đối không cho uống "Em bế Lễ Lễ đi."
Trình Hi đáp lời, đi ra ngoài.
Giây phút cuối cùng, cô lại một lần nữa ngoảnh đầụ
“Bách Nam à, kiếp sau, hãy đầu thai vào một gia đình bình thường, có ba nghiêm mẹ hiền, vợ đảm con ngoan, sống một cuộc đời bình dị anh nhé...”
⬅ Trước