⬅ Trước Tiếp ➡
“Tích, tích, tích... .”
Phía sau truyền đến tiếng còi thúc giục, Giản Mạt theo bản năng quay đầu lại nhìn, ngay sau đó thu hồi tầm mắt, thấy đường đã thông, vội vàng khởi động xe đi về phía trước.
Từ trước đến nay giới giải trí là một cái chảo nhuộm lớn, tai tíêng của minh tinh và đại gia là đề tài quần chúng thích nhất, tự nhiên có tin tức mới như vậy, có người ủng hộ Lục Mạn, tự nhiên cũng sẽ có người đồng tình với cảnh ngộ của ‘mợ Cố’.
Đương nhiên, cũng không thiếu người muốn biết, mợ Cố cả ngày nhìn thấy tai tiếng của Cố Bắc Thần, rốt cuộc là có suy nghĩ gì.
Lúc này Giản Mạt thật sự không có ý kiến gì... Từ khi bắt đầu lĩnh chứng, cô đã hiểu rõ vị trí của mình. Cũng rõ ràng, cô và Cố Bắc Thần sớm muộn gì cũng sẽ đi ngược lại.
Từ đầu tới cuối, cô đều quản trái tim mình rất tốt... Không thèm nghĩ đến quá khứ, không lưu luyến hiện tại, càng không ảo tưởng về tương lai.
Một đêm kia, cô mất đi những gì mình có. Không chỉ là nhà họ Giản, còn có bản thân cô, trái tim cũng đã lạnh!
Xe dừng ở vị trí đỗ xe của quán cafe, đúng lúc này, một tiếng vang nhỏ mỏng manh truyền đến.
Giản Mạt lấy di động mở tin nhắn ra.
Anh G: Đang làm gì?
Giản Mạt nao nao, nhíu mày nhìn tin nhắn... Cố Bắc Thần ngoại trừ báo cho cô anh sẽ trở về Lam Trạch Viên từ bên ngoài, chưa bao giờ nhắn tin cho cô.
Giản Mạt bĩu môi, thuận tay trả lời: Vừa mới nghe được tin tức ông xã cùng nữ minh tinh thần bí ra nước ngoài du lịch.
Cố Bắc Thần nhanh chóng trả lời lại: Ừ?
Ừ?
Khóe miệng Giản Mạt không khống chế được giật một chút, không biết tiếng ‘ừ’ này có ý gì đây?
Trong khi cô còn chưa kịp suy nghĩ xong, di động đã rung lên, là Cố Bắc Thần gọi tới... Giản Mạt hạ khóe môi xuống nhận điện thoại.
“Anh vừa xuống máy bay, bà nội bảo về nhà ăn cơm.” Giọng nói của Cố Bắc Thần trước sau như một vẫn trầm thấp giàu từ tính, đầy quyến rũ giống như tiếng đàn violin: “Em đang ở đâu? Anh đến đón em...”
Giản Mạt hơi bất ngờ, ngay sau đó hỏi ngược lại: “Anh đang ở đâu?”
“Trên đường từ sân bay về nhà...” Giọng nói của Cố Bắc Thần lộ ra chút lạnh nhạt, “Nếu còn ở công ty, bốn mươi phút sau anh đến đấy.”
“Em không tăng ca, đang trên đường về nhà.” Giản Mạt vội vàng mở miệng, đùa gì vậy, mặc kệ là cô có ở đấy không, nhưng Cố Bắc Thần đến đứng ở công ty, vừa quay lưng lại không biết sẽ lại có tai tiếng gì đâu, “Gặp nhau ở nhà của chúng ta!”
Ánh mắt của Cố Bắc Thần thâm sâu, khóe môi cogn lên một độ cong nhỏ đầy mê hoặc, đối với chuyện Giản Mạt sốt ruột nói ra một tiếng ‘nhà’ kia, trong lòng không khỏi thoải mái hơn.
“Được.” Cố Bắc Thần lạnh nhạt đáp ứng.
Giản Mạt chờ đến khi Cố Bắc Thần trả lời liền cúp điện thoại, sau đó vội vã khởi động xe chạy về phía Lam Trạch Viên.
Khóe miệng Cố Bắc Thần không khỏi nhếch lên ý cười mỏng manh, anh ấn tắt di động, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe...
Cuối con đường phủ đầy bóng cây xanh này chính là Lam Trạch Viên, đôi môi mỏng của Cố Bắc Thần cong lên một độ cong tà tứ, lộ ra khí thế nắm chắc mọi việc trong tay...
Chỉ là, trong đôi mắt ưng thâm thúy lộ ra một chút bất mãn.
Những người phụ nữ từng dính líu chút liên quan đến anh đều ước gì cùng anh xuất hiện trước mặt công chúng, duy nhất chỉ có người phụ nữ Giản Mạt này... Anh phải làm gì với cô bây giờ?
1: Đầu óc bị nước vào.
Cố Bắc Thần về đến Lam Trạch Viên nhưng không xuống xe, chỉ là chờ ở trong xe... Khoảng nửa tiếng sau, thấy Giản Mạt lái chiếc xe màu trắng đi tới.
Hơi nhíu mày, đối với chiếc xe rởm Giản Mạt mua này làm xong thủ tục cũng chỉ mới mười vạn, nhìn thế nào anh cũng đều có có cảm giác muốn đập.
Sau khi Giản Mạt đậu xe xong liếc nhìn chiếc Spyker Takeover, ngay sau đó gửi tin nhắn: Em lên tầng thay quần áo , chờ em năm phút. Moah, Moah!
Nhìn thấy tin nhắn, đôi môi mỏng của Cố Bắc Thần nở một nụ cười nhàn nhạt... ý cười như vậy, nhưng chỉ trong chốc lát đã đạt tới đáy mắt.
“Moah moah?”
Người phụ nữ này luôn như vậy một phút trước vân đạm phong khinh nhìn thấy scandal của anh và người phụ nữ khác, một phút sau lại thân mật với anh giống như chưa có chuyện gì từng xảy ra.
Cố Bắc Thần nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy bóng dáng Giản Mạt đi vào biệt thự, giây phút đó... ánh mắt anh không tự chủ được càng thêm thâm thúy.
Bà nội Cố ở trong biệt thự nằm ở ngoại thành thành đông, Giản Mạt và Cố Bắc Thần thường xuyên trở về ăn cơm cùng bà cụ... Ban đầu hôn lễ được cử hành ở nơi này, chẳng qua người nhà họ Cố đến tham gia hôn lễ cũng chẳng có mấy người.
Những người không tới này bao gồm cha mẹ của Cố Bắc Thần...
“Mạt Mạt à, sao nhìn lại gầy đi vậy?” Bà nội Cố đối với người cháu dâu này rất hài lòng, mặc dù biết ban đầu cháu trai cưới cô bé này, là bởi vì 20% cổ phần của tập đoàn Đế Hoàng trong tay Mặc Hoài.
Giản Mạt cười dính lấy bên cạnh bà cụ Cố, “Bà nội, bây giờ các cô gái đều thích gầy, gầy một chút mới đẹp.”
Bà nội Cố nghe một chút, giả vờ nghiêm mặt, “Gầy không khỏe mạnh... bà còn đang chờ một đứa chắt nội đấy.”
“Bà nội, lúc trước Cố Bắc Thần lo con chưa tốt nghiệp đã mang thai sẽ không tốt, bây giờ con vừa mới tốt nghiệp chưa lâu mà.” Giản Mạt nói dối dỗ người đặc biệt thuận miệng, không khiến cho người ta cảm thấy giả một chút nào, “Gần đây con cũng muốn cùng Cố Bắc Thần sinh một đứa mà.”
Từ đầu đến cuối Cố Bắc Thần đều không nói câu nào, ngồi im xem cô diễn trò.
Bà nội nghe vậy nhíu mày: “Bà nghe thằng nhóc kia nói không phải con đã có rồi sao?”
Giản Mạt nghĩ có lẽ đây là hậu quả của hôm diễn trò ở bên chỗ nhà họ Cố, tức khắc sắc mặt liền ủ rũ , đôi mắt đầy mất mác, “Con cũng muốn... nhưng cuối cùng khi đến bệnh viện, bác sĩ nói là do dạ dày con không được tốt...”
⬅ Trước Tiếp ➡