⬅ Trước Tiếp ➡
“Ừ!” Cố Bắc Thần trả lời.
Ý cười bên khóe môi Giản Mạt tăng thêm, sâu trong đáy mắt lại lộ ra tia sáng giảo hoạt... Người đàn ông này đúng là làm cho người ta phải nghiến răng nghiến lợi.
“Muốn anh cho em à?” Cố Bắc Thần nhìn ánh sánh lóe lên trong mắt Giản Mạt, đột nhiên đến gần ám muội hỏi.
“A...” Khóe miệng Giản Mạt khẽ giật giật, lập tức cười nói, “Anh nghĩ nhiều rồi!”
Ánh mắt Cố Bắc Thần lại trở nên vừa nóng bỏng vừa thâm thúy, gắt gao nhìn vào mắt Giản Mạt.
“Tối hôm qua bị anh lăn qua lăn lại như vậy, lúc này phía dưới vẫn còn đau mỏi đấy.” Giọng nói của Giản Mạt mềm mại nhưng không khiến người ta thấy ngán, chỉ nghe thấy cô khẽ thở dài một tiếng, “Nhưng cố gắng lấy lòng anh như vậy, anh lại không ủng hộ công việc của em một chút nào cả.”
Cố Bắc Thần hôn lên đôi môi đang trề môi của Giản Mạt, giọng nói trầm thấp khẽ phát ra từ đôi môi mỏng: “Muốn anh đồng ý cho em tham dự thiết kế bản phác thảo sao?”
“Ừ!” Giản Mạt vội vàng gật đầu, đáy mắt hiện lên vẻ khẩn cấp.
Khóe môi Cố Bắc Thần hiện lên ý cười, ánh mắt thâm thúy giống như đầm nước sâu ngàn năm, khiến người khác liếc mắt nhìn không thấy đáy, “Không được!”
“...” Giản Mạt không còn gì để nói, “Anh cứ trêu chọc em như thế... thật sự tốt lắm sao?”
2: Khiếp sợ!
“Tất cả các hạng mục của Đế Hoàng đều bắt đầu theo quy trình, anh có muốn làm việc gì đó vì tình riêng thì cũng phải có lý do...” Ánh mắt của Cố Bắc Thần trở nên thâm thúy không thấy đáy, “Muốn anh thiên vị em, dùng lý do gì?”
Giản Mạt không nói...
“Nếu không. Anh liền nói em là mợ Cố?” Đôi môi mỏng của Cố Bắc Thần nhếch lên khiến cho ý cười nguy hiểm nhanh chóng tràn tới đáy mắt, “Bản phác thảo đều không cần, tất cả tòa hội sở đều cho em thiết kế... Thế nào?”
“...” Giản Mạt vừa nghe, vội càng lắc đầu, một bên nhếch môi oán thầm Cố Bắc Thần một bên nói rằng, “Quy tắc của Đế Hoàng không thể phá vỡ!”
Ý cười trên môi Cố Bắc Thần càng thêm sâu, hơi nghiêng về phía sau lấy cà vạt lên ra hiệu cho cô...
Giản Mạt âm thầm thở dài, khéo léo đưa cà vạt lên bắt đầu thắt cho anh... Nhìn hầu kết của người đàn ông khẽ chuyển động, cô hận không thể trực tiếp thắt lại cà vạt... Siết chết anh!
Dĩ nhiên cô chỉ có thể âm thầm suy nghĩ thoải mái một chút...
Cố Bắc Thần hưởng thụ Giản Mạt phục vụ, ánh mắt lơ đãng thu hết biểu cảm của cô vào trong đáy mắt, chỉ dửng dưng mở miệng: “Có lẽ hai ngày tới anh sẽ không trở về...”
“Ừ!” Giản Mạt vẫn khéo léo trả lời như trước.
“Ngày kia anh đón em đến chỗ chị cả ăn cơm.” Cố Bắc Thần tiếp tục mở miệng.
Giản Mạt khẽ nhíu mày: “Tại sao lại phải đi?”
Ánh mắt Cố Bắc Thần sâu xa nhìn Giản Mạt: “Hình như em đặc biệt không thích đến chỗ chị cả?!” Là câu nghi vẫn nhưng rõ ràng đã khẳng định rồi.
Giản Mạt mặt không đổi sắc: “Em không thích vẻ mặt của họ lúc nhìn em...” Cô cũng không thích nói dối: “Tuy rằng em vì tiền, nhưng làm người chính là như vậy... thích bịt tay trộm chuông.” Cô thắt xong cà vạt, giọng nói lộ ra một phần nhẹ nhàng.
Cô nói như vậy hiển nhiên khiến Cố Bắc Thần vui vẻ, chỉ nghe thấy anh chậm rãi mở miệng: “Không thích cũng phải đi một chuyến, không có cách nào trì hoãn được.”
Giản Mạt ngước mắt: “Vì sao?” Nếu anh nói không muốn đi, còn có thể khước từ mà?!
Cố Bắc Thần xoay người lấy điện thoại đặt ở một bên, thuận miệng nói: “Ngày đó Tử Tiêu trở về... nó muốn gặp người mợ trong truyền thuyết chính là em một lần.”
Giản Mạt vốn đang bình tĩnh trong nháy mắt cứng đờ, con ngươi mở lớn... Hô hấp không thể khống chế được bắt đầu thở dồn dập, ngay cả bàn tay đang rũ xuống cũng bắt đầu khẽ run.
Cố Bắc Thần xoay người, cảm thấy bộ dáng của Giản Mạt giống như trải qua đả kích gì đó, hơi nhíu mày hỏi: “Làm sao vậy?”
Trong nháy mắt Giản Mạt hoàn hồn lại, có chút giấu đầu hở đuôi vội vàng lắc đầu, “Không có việc gì...”
“Sao sắc mặt lại kém như vậy...” Cố Bắc Thần cau lại mày kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn Giản Mạt, dường như muốn nhìn thấu hết tất cả của cô trong một ánh mắt. 
1: Có một loại đau đớn gọi là mối tình đầu.
Giản Mạt âm thầm nuốt xuống, che giấu toàn bộ tâm tình, “Cũng là do anh tối hôm qua đòi hỏi vô độ.” Giọng nói của cô mang theo vài phần hờn dỗi.
Đột nhiên cảm ơn hơn một năm qua sống cùng Cố Bắc Thần, dường như tâm trạng thế nào cũng có thể biến thành tình thú lấy lòng anh trong nháy mắt.
Qủa nhiên, khóe môi Cố Bắc Thần nhếch lên nụ cười tà mị, tiến lên giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Giản Mạt hôn một cái, “Nếu như em nói... Bởi vì hai ngày tới anh không trở về mà có chút đau lòng, anh sẽ càng vui vẻ hơn.”
Khóe miệng Giản Mạt khẽ giật giật, “Vậy nếu như em thật sự nói như vậy, anh sẽ không cảm thấy em có lòng tham quá lớn sao?”
“Ừ, có lẽ.” Cố Bắc Thần nhíu mày, “Chỉ có điều, vẫn sẽ rất vui đấy.” Anh cười càng mị hoặc, sau đó buông Giản Mạt ra liền đi ra ngoài.
Rời đi tự nhiên, giống như khi đến...
Cố Bắc Thần người này trời sinh có cảm giác về sự ưu việt, không phải bởi vì thân phận của nhà họ Cố hay tập đoàn Đế Hoàng làm tăng thêm, mà bản thân anh đã là một thần thoại ở Los Angeles.
Có thân phận, có bằng cấp, có tướng mạo, có tiền... Thế cho nên, người như vậy trời sinh quên mất làm sao để đặt người khác trước mặt của anh, chỉ hiểu được để cho người khác đuổi theo bước chân của anh.
Giản Mạt không có sức lực suy nghĩ về những thứ này, chỉ là thân thể xụi lơ ngồi ở trên ghế salon...
Mũi vô cùng chua xót, mắt dường như cũng đau đớn khó chịu... Có vật gì đó dần che cản tầm nhìn, mơ hồ như toàn bộ thế giới.
Giản Mạt cuộn chân lại, hai tay ôm lấy, khuôn mặt chôn vào khuỷu tay.
⬅ Trước Tiếp ➡