“Được rồi.” Sau khi Cố Bắc Thần nói xong liền cúp điện thoại.
Giản Mạt cũng không suy nghĩ nhiều liền cất máy đi.
Mọi người ăn cơm xong liền trực tiếp chạy đến Thiên Đường Dạ... Là nơi ăn chơi nổi danh xa hoa tại Los Angeles, trang hoàng xa hoa khí thế, nơi này đã định trước chi phí không hề thấp.
Túi tiền của Đại Hùng, bởi vì tất cả mọi người đều đã quen thuộc, mọi người trong chốc lát đều chơi đến điên rồi...
Giản Mạt biết hết nội tình, người khác không biết, cũng biết hôm nay hạ bút tích lớn như vậy để mời khách, khẳng định là có chuyện làm.
Thiên Đường Dạ đấy, một đêm này, cũng mất nửa tháng tiền lương đổ vào.
“Đợi lát nữa nếu Đại Hùng thật sự có động tác, cô nghĩ thế nào?” Giản Mạt tìm cơ hội đến gần Mạc Tiểu Nhã, tò mò hỏi.
Mạc Tiểu Nhã năm nay đã hai mươi lăm, Đại Hùng hai mươi bảy, về tuổi tác hai người cũng thích hợp, điều kiện các phương diện khác cũng không khác biệt nhiều, nếu như lấy kết hôn làm tiền đề, thấy thế nào cũng tốt.
“Mạt, cô nói xem tình yêu là gì?” Mạc Tiểu Nhã đột nhiên có chút thương cảm.
Giản Mạt biết Mạc Tiểu Nhã vẫn luôn là người rất lý trí, vẻ thương cảm như vậy dường như không nên thuộc về cô ấy, “Tình yêu chính là... Cảm thấy là chuyện lãng mạn nhất, chính là có người kia vẫn luôn ở bên cạnh.”
Mạc Tiểu Nhã nhìn về phía Giản Mạt: “Cô có người kia sao?”
Giản Mạt chua chát nở nụ cười, “Đã từng có...”
Cảm giác trên người Giản Mạt tràn ra nhàn nhạt bi thương, Mạc Tiểu Nhã cũng không hỏi lại, cô ấy không muốn nhìn trộm bí mật trong nội tâm của người khác, “Tôi chưa từng có người như vậy...” Cô ấy có chút tự giễu, “Tôi nói tôi có một người bạn trai, tất cả mọi người đều không tin, nhưng quả thật từ lúc ở trường cho tới bây giờ đều không có. Có người nói ánh mắt tôi cao, thật ra tôi chỉ muốn tìm một lần động tâm...”
“Đại Hùng khiến cô động tâm sao?” Giản Mạt hỏi.
Mạc Tiểu Nhã lắc đầu, “Anh ta là một người thích hợp ở chung, nhưng không khiến tôi động tâm... .”
“Vậy sao đêm nay lại đồng ý chơi đùa với anh ta?” Giản Mạt nhíu mày.
“Không làm anh ta khó chịu, anh ta sẽ không biết khó mà lui...” Mạc Tiểu Nhã thở dài bất đắc dĩ.
Giản Mạt hiểu ý của Mạc Tiểu Nhã, thế nhưng, lại nghĩ đối với Đại Hùng thì như vậy quá tàn nhẫn... Nhưng trên thế giới này, tình cảm mặc dù là điều tốt đẹp nhất, nhưng ai có thể nói, tình yêu không đúng thời điểm, không phải là điều tàn nhẫn nhất?
Tâm tình Giản Mạt vốn đã khó chịu, nhìn các đồng nghiệp vẫn ở chỗ cũ cười đùa, đột nhiên nghĩ đến lúc trước đây khi đi học...
“Chị Mạt, chị hát bài nào, để em chọn cho chị.” Hướng Vãn cầm microphone bắt đầu nói.
Giản Mạt lắc đầu, nhếch khóe miệng nở nụ cười, “Mọi người hát đi, chị đi toilet một chút.” Cô cần nhanh chóng rời khỏi bầu không khí náo nhiệt như vậy, rất sợ tiết lộ những ký ức ấy thành đau thương.
Chỉ là, nếu Giản Mạt biết trước, cô sẽ không nhanh chóng rời đi như vậy, chí ít... thời gian hát một bài, cô sẽ không nhanh chóng gặp người kia ở chỗ ngoặt như vậy.
Sở Tử Tiêu đứng tại chỗ, đôi mắt thâm thúy giống như biển sâu dưới ánh đèn không nhìn ra vui buồn tức giận, chỉ nhẹ nhàng nhìn Giản Mạt như vậy, giống như một người xa lạ... Chỉ là, đối với người xa lạ này trong đáy mắt dần tràn ra hận ý.
Cả người Giản Mạt cứng đờ ở đó, cô không biết phải đối mặt như thế nào khi gặp nhau bất ngờ... Chỉ là trong nháy mắt, trong mũi cô chua xót, trái tim cũng đau theo.
Anh ta mặc áo sơ mi màu lam nhạt sơ vin trong quần tay màu vàng, quần áo cắt may làm nổi bật dáng người giống như người mẫu của anh ta.
Trên gương mặt tuấn nhã mang theo hơi mỏng cảm xúc, lộ ra xa cách, tầm mắt rõ ràng nhu hòa, nhưng lại thâm thúy giống như biển sâu làm người khác không thể nhìn tới đáy... Giống như trong trí nhớ của anh ta!
Đôi mắt Sở Tử Tiêu híp lại, lập tức cất bước đi về phía Giản Mạt... Bước chân của anh ta không nhanh không chậm lộ ra sự trầm ổn, giống như cố ý tạo ra gánh nặng trong lòng cho Giản Mạt.
Rõ ràng khoảng cách chỉ vài bước chân, nhưng lại khiến Giản Mạt cảm thấy Sở Tử Tiêu bước đi dài như một thế kỷ...
1: Chia tay, bởi vì yêu người khác
Sở Tử Tiêu đã giả thiết rất nhiều cảnh khác nhau khi gặp lại Giản Mạt. Có thể sẽ gặp ở vườn trường đại học Los Angeles, có thể ở đầu đường tình cờ gặp được, hoặc là anh ta giống như phát điên đi tìm cô.
Nhưng duy chỉ không có ngẫu nhiên như vậy, hoặc là.... bọn họ gặp lại thật ra chỉ có thể ngẫu nhiên như thế.
Gặp mặt câu đầu tiên nên nói cái gì đây?
Chất vấn? Nhớ nhung? Hay là không biết nên nói gì?
Anh ta dừng bước khi còn cách một bước trước mặt Giản Mạt, trong đôi mắt từ trên cao nhìn xuống lộ ra sự bi thương và phẫn nộ đã ngủ đông hai năm.... Tất cả dự đoán tại giờ phút này đều trở nên buồn cười, giờ phút này, anh ta chỉ muốn coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Anh ta vẫn bảo vệ tình yêu của bọn họ như trước kia, mà cô cũng đang đợi anh ta.
Giản Mạt kìm nén sóng ngầm mãnh liệt trong nội tâm, thu lại nỗi bi thương đau đớn, kéo kéo khóe miệng, cố giả vờ như người bạn cũ tình cờ gặp được, chào hỏi một câu, "Khi nào trở về vậy?"
Ánh mắt Sở Tử Tiêu lập tức lạnh xuống, trên khuôn mặt tuấn tú hờ hững xa cách chứa vẻ trào phúng không nói nên lời, "Anh đã từng suy nghĩ, chờ sau khi về nước...... giây phút em nhìn thấy anh, câu đầu tiên em sẽ nói với anh cái gì?"
Trái tim Giản Mạt run rẩy, đến ngay cả lông mi dài cũng run rẩy theo..... Nhưng mà, cô không dám tiết lộ ra vẻ bi thương gì, chỉ có thể cười.
Cho dù, cười như vậy vô cùng khó coi!đọc full tại thíchdoctruyen.com
“Dự đoán rất nhiều...... nhưng chỉ không dự đoán sẽ bình tĩnh như vậy.” Sở Tử Tiêu cong môi trào phúng, lại không biết tự giễu hay là đang châm chọc Giản Mạt.
"Giản Mạt, sao em có thể nhẫn tâm như vậy?" Giọng nói của Sở Tử Tiêu rất nhẹ, nói xong còn nhẹ nhàng hiện lên nụ cười lạnh lùng, đôi mắt sâu như thẳm biển lại lạnh nhạt nhìn cô.
Lòng Giản Mạt giống như bị người hung hăng bóp lấy, đau đến hít thở không thông.
Tiếp tục cong môi, Giản Mạt nâng mắt lên nhìn vào mắt Sở Tử Tiêu, "Nhẫn tâm?" Cô cười nhạt một tiếng, lạnh lùng nói, "Cho tới bây giờ tôi cũng không phải người lương thiện."
Đáy mắt Sở Tử Tiêu như có thứ gì muốn nứt ra, dần dần ngưng tụ thành lửa giận không át được.