⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Tử Tiêu vui vẻ, động tác như thế của Giản Mạt không thể nghi ngờ là thứ anh ta nhớ mãi không quên. Anh ta kích động làm cho nụ hôn này càng thêm sâu, cho nên căn bản không hề để ý tới phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Lâm Hướng Nam có chút lưu manh huýt sáo một cái. Bởi vì người hình dáng cao to của người đàn ông hoàn toàn che lấp đi bóng dáng người phụ nữ bên trong, góc độ của bọn họ không nhìn rõ đôi nam nữ là ai.
Trường hợp như vậy ở Thiên Đường Dạ căn bản không có gì đáng ngạc nhiên.
Long Kiêu chỉ lạnh nhạt lướt qua, Lệ Vân Trạch lại cong môi cười tà mị, nhưng cũng không hề đi để ý. Cố Bắc Thần thất thần, chỉ liếc qua rồi nhàn nhạt lướt qua.
Đột nhiên, suy nghĩ hơi bị kéo về.đọc full tại thíchdoctruyen.com
Đôi mắt của Cố Bắc Thần sâu lại, nhưng chỉ trong giây lát, liền khôi phục bình tĩnh, "Nhàm chán." Đây là trả lời câu hỏi vừa rồi của Lâm Hướng Nam.
Hôm nay làm việc xong, anh sớm trở về Lam Trạch Viên. Nhưng đợi tới thời gian rồi mà cũng không thấy Giản Mạt trở về.
Trong lòng có chút mất mát, Cố Bắc Thần không muốn suy nghĩ sâu xa cảm giác như vậy, chỉ cho rằng mỗi lần trở về đều có người chờ, lần này không có nên không quen.
Anh gọi điện thoại, nghe nói cô cùng đồng nghiệp đến Thiên Đường Dạ, đúng lúc ngồi ở nhà có chút không yên nên hẹn mấy bọn họ tới đây. Anh nghĩ chơi xong rồi, cũng tiện đón cô cùng nhau trở về.
Đối với loại hành động như vậy của bản thân, Cố Bắc Thần cũng không suy nghĩ tại sao…. chỉ là lúc ấy lừa cô mình còn ở công ty, cảm thấy bản thân có chút ấu trĩ và buồn cười.
Bước chân đã đi xa, Giản Mạt muốn đẩy Sở Tử Tiêu ra, nhưng vẫn bị anh ta giam cầm không cách nào thoát ra như trước.
Cô trừng mắt phẫn nộ, hung hăng cắn lên.
Có vết máu lan tràn trong khoang miệng hai người, mùi ngọt tanh làm cho người ta buồn nôn.
Giản Mạt thừa dịp Sở Tử Tiêu hơi phân tâm, mạnh mẽ đẩy anh ta ra, lạnh lùng nhìn anh ta mất đi bình tĩnh, "Nếu để cho truyền thông và đối tác làm ăn của anh nhìn thấy anh mất bình tĩnh như vậy, nhất định tin tức sẽ rất đặc sắc."
Lời nói lạnh lùng không nửa phần lưu luyến, nếu có cũng chỉ là lạnh lùng châm chọc.
Sở Tử Tiêu ngạc nhiên nhìn Giản Mạt, giống như thật sự không ngờ cô lại độc miệng như vậy. Vừa rồi, rõ ràng cô cũng gấp gáp muốn anh ta mà, không phải sao?
Giản Mạt không muốn tiếp tục ở lại, Cố Bắc Thần đến Thiên Đường Dạ, Sở Tử Tiêu mất bình tĩnh..... Cô không muốn mọi chuyện đã bắt đầu lộn xộn càng trở nên hỗn loạn hơn.
Sở Tử Tiêu mỉm cười, nụ cười chỉ dừng ở khóe môi nhưng không chạm đến đáy mắt, "Mạt Mạt, em thật máu lạnh."
Giản Mạt hơi dừng bước, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt lại nâng bước rời đi, không hề nói gì, nhanh chóng rời khỏi.
Đẩy cửa vào phòng, Giản Mạt nhìn thấy bầu không khí náo nhiệt bên trong, đột nhiên cảm thấy có chút không thích hợp với cô.
Đại Hùng có chút hồi hộp tỏ tình với Mạc Tiểu Nhã, tất cả mọi người đang la hét. Không ai chú ý tới Giản Mạt đột nhiên tiến vào.
"Đồng ý, đồng ý, đồng ý ..." Tất cả mọi người đều thúc giục Mạc Tiểu Nhã đồng ý, Đại Hùng lại gào thét bày tỏ tình yêu đối với cô ấy.
Giản Mạt mỉm cười, cười còn khó coi hơn cả khóc.
Rõ ràng cuộc đời cô đang rất tốt đẹp, có gia đình hạnh phúc, có người yêu.... Nhưng tại sao, tại sao lại trở thành như hiện giờ?
Lẳng lặng đi lấy túi xách xoay người đi, không muốn để cho sự bi thương của mình phá vỡ không khí của mọi người.
"Chị Mạt...." Hướng Vãn đột nhiên phát hiện Giản Mạt muốn rời đi, "Vừa rồi điện thoại của chị có chuông, một người tên là anh G gọi đến."
Lòng Giản Mạt bỗng nhiên "lộp bộp" một tiếng, có lẽ bởi vì làm chuyện xấu nên có chút chột dạ.
"Chị Mạt, sao mắt chị đỏ vậy?" Khuôn mặt hưng phấn của Hướng Vãn đột nhiên lộ ra nghi ngờ.
"Chị có chút không thoải mái."Giản Mạt liếc mắt nhìn mấy đồng nghiệp còn đang vây quanh nhau ồn ào, đáy mắt hiện lên áy náy với Đại Hùng, "Chị đi về trước, em nói với bọn họ một tiếng hộ chị nhé." Dứt lời, cô cũng không cho Hướng Vãn cơ hội nói chuyện, đã xoay người rời khỏi căn phòng.
2: Cho anh ta ảo giác
Khi Đường Dục nhìn thấy Sở Tử Tiêu quay lại phòng liền cảm thấy có chút không thích hợp, hôm nay tụ tập với bạn học, hiện giờ mỗi người đều có một chỗ đứng trong giới luật sư, nói cho cùng đều có tài ăn nói vô cùng tốt. Anh ta biết Tử Tiêu có tâm sự, bị mọi người người hỏi chuyện của cậu ấy cùng Giản Mạt thì sắc mặt càng trầm xuống.
Nhưng cho dù như vậy, từng là bạn học một thời, cũng không ai suy nghĩ nhiều.
Anh ta mượn cớ đi ra ngoài hít thở không khí, trở về sắc mặt liền không tốt. Đối với Đường Dục cùng anh ta trưởng thành lại còn cùng chung chí hướng mà nói, anh ta biết nhất định Sở Tử Tiêu đã xảy ra chuyện gì đó.
"Làm sao vậy?" Đường Dục cầm bia tới, đưa cho Sở Tử Tiêu một lon.
Sở Tử Tiêu tiếp nhận, ngửa đầu uống nửa lon, "A Dục, mình gặp được cô ấy....."
"Cô ấy" này là ai, không cần nói cũng biết. Có thể làm cho Sở Tử Tiêu mất đi bình tĩnh, ngoại trừ Giản Mạt thì không còn ai khác nữa.
"Sau đó thì sao?" Đường Dục bình tĩnh hỏi.
Sở Tử Tiêu chỉ cười tự giễu, sau đó nâng lon bia lên, không muốn nhiều lời với Đường Dục, sau đó uống nốt một nửa lon bia còn lại.
"Mình đi trước." Sở Tử Tiêu buông lon bia trống rỗng xuống đứng dậy, "Các cậu chơi đi, chi phí đêm nay để mình trả."
Đương nhiên các bạn học không muốn, đây vốn là buổi đón gió cho anh ta và Đường Dục, sao có thể nói đi là đi?
"Tử Tiêu, dù sao cũng không thể vì trở thành luật sư nổi tiếng liền không muốn tụ tập với mấy người bạn học cũ này chứ?" Lê Nhiễm Hạ mở miệng, đôi mắt phượng xinh đẹp nhướng lên, lộ ra tia sáng.
Sở Tử Tiêu xoay người, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lướt qua, "Nếu khi một người cố ý tự hạ thấp vị trí của mình xuống, vậy chỉ có thể nói từ trong tiềm thức cô ta đã tự kéo ra khoảng cách với những người khác."
Sắc mặt Lê Nhiễm Hạ lập tức thay đổi. Mọi người ở đây đều là sinh viên khoa luật của đại học Los Angeles, người nào không có tài ăn nói độc địa, thường chỉ dùng một câu đã bức chết người?
Nhưng giờ phút này, rõ ràng giọng điệu không chút lưu tình này của Sở Tử Tiêu đã làm cho không khí đông cứng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡